Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Hôn Tỏa Sáng

Quân Hôn Tỏa Sáng

Tác giả: Công Tử Khanh Thành

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341181

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1181 lượt.

Minh nói chỗ các anh có một đầu bếp mới tới, món cá nấu cải chua rất tuyệt."
"Ừ, quả thật không tệ, muốn ăn hả?"
"Hắc hắc, không thể được sao?"
Mục Lương Hòa bẹo mặt cô một cái: "Về nhà có thể."
Thanh Ninh cũng biết Mục Lương Hòa sẽ không thiên vị, nhưng mà anh nói trở về có thể, ý là anh sẽ đích thân xuống bếp, cũng rất không tồi, có mấy phần mong đợi.
Mục Lương Hòa mặc áo khoác, cô bước tới sửa lại cổ áo cho anh, hai người sóng vai xuống lầu, bên ngoài đèn đường đã sáng lên, ký túc xá bên này so với phía đông có vẻ an tĩnh hơn rất nhiều, từ bên trong đi ra không gặp bao nhiêu người, chắc là tan tầm mọi người đã tập trung ở nhà ăn cả rồi. .
"Thủ trưởng, anh nói ở bộ đội phải giữ vững cự ly, anh bảo khoảng cách này đủ chưa?" Thanh Ninh đi sau anh tầm một mét, dùng cánh tay đo đạc cự ly.
Mục Lương Hòa xoay người, làm cái bóng càng dài ra dưới ánh đèn, đôi tay xuôi ở bên người, nhỏ giọng: "Em còn có thể cách xa hơn, như vậy sẽ không có ai biết chúng ta quen biết."
Cô không vui, dẩu miệng lên: "Không phải anh nói phải giữ vững cự ly, hiện tại lại không hài lòng."
"Không cho phép chu mỏ, đi về phía trước đi, ở trong phạm vi lãnh thổ của anh." Mục Lương Hòa mỗi lần làm bộ hung hăng với cô, chân mày cũng sẽ nhướng lên hạ xuống, thần sắc cũng xuống theo, mặt cũng nghiêm chỉnh, cô lẩm bẩm đi tới trước mặt anh, đánh một quyền vào ngực anh: "Lãnh thổ của anh sớm đã bị quân em chiếm lĩnh, cũng cắm cờ xí của em rồi."
Mục Lương Hòa nghiêng người cùng cô vai kề vai: "Vậy sao, vậy anh hiện tại coi như là tù binh của em?"
"Xem như thế đi, cho nên anh phải biểu hiện tốt một chút nha…" Những lời này nói ra không rõ ý vị, Mục Lương Hòa híp mắt cười cười, có chút xấu xa, mang cô đi ra khỏi đường nhỏ.
"Chị dâu, ngồi đây." Mới tập tễnh bước vào đã có người gọi theo, cô nhớ lần đầu tiên tới đây, Cố Thành Dĩ cũng là như vậy, hô hoán bọn họ đi qua còn Mục Lương Hòa lại dẫn cô đi chỗ khác, lần này họ cũng đến đây nhưng người kia đã không về được.
"Chúng ta qua bên kia chào hỏi thôi."
"Đám tiểu tử kia xem chừng ngứa da, không cần để ý bọn họ."
"Nhưng em muốn qua đó."
"Vậy thì qua."
Mục Lương Hòa còn không thiên vị cô nhưng chính ủy lại vì cô mở tiệc nhỏ, một cái nồi lớn cá nấu cải chua được dọn lên, chỉ nhìn liền muốn ăn chứ đừng nói mùi thơm lan tỏa kia nữa.
"Chị dâu, ngồi ở đây."
Vương Dịch Bằng để gọn đồ chừa ra hai chỗ trước mặt, Mục Lương Hòa bưng hai cái khay, Thanh Ninh xách túi đứng phía sau trông giống y nàng dâu nhỏ.






"Đưa túi cho anh." Cái túi xách vốn đặt trên đùi cô, Mục Lương Hòa cầm lấy đặt sang ghế dựa cạnh anh, mọi người thấy động tác này của Mục Lương Hòa cũng che miệng cười. Người có lá gan trực tiếp bật cười, thậm chí tán dương thủ trưởng là một ông chồng tốt biết săn sóc.
"Không muốn ăn cơm nữa hả." Mục Lương Hòa đanh giọng quát, một bàn lại khôi phục an tĩnh, mọi người theo khuôn phép cũ, thỉnh thoảng có mấy ánh mắt không quy củ đảo loạn lén nhìn Thanh Ninh, nháy mắt với cô.
Bữa cơm này ăn thật có ý nghĩa, đầu bếp nhà ăn tay nghề không tệ, cơm dẻo không cứng không mềm, thơm ngào ngạt. Ăn xong, những người khác vốn cùng đi theo họ đã tự biết thức thời lấy cớ rời đi, Mục Lương Hòa hai tay chắp sau lưng, cùng cô vợ nhỏ đi chậm rãi.
"Thủ trưởng, chúng ta có phải đi chậm quá không?" Từ phòng ăn ra ngoài có một đoạn đường ngắn mà bọn họ đi 5, 6 phút vẫn chưa hết, thỉnh thoảng có mấy người mặc quân phục đi qua nhìn thấy họ đều lục tục chào hỏi.
"Chê chậm, anh đi nhanh, em theo kịp không?"
Tạ Thanh Ninh cố ý trêu chọc, Mục Lương Hòa mặt đen lại, phun ra một câu "Khẩu vị của em thật đúng là nặng", "Nhưng mà tối về cũng có thể thử một chút."
"Không cần, chúng ta đi sang đó làm gì?"
"Đi thì biết."
Đến phòng tắm, Mục Lương Hòa để cô đứng chờ dưới đèn đường, sau đó một mình đi vào phòng phía trước, lát sau anh quay ra thấy trên tay cầm một cái ly, thì ra là mua đồ uống nóng cho cô.
"Uống chút cho ấm người."
"Thủ trưởng, lúc anh mua ông chủ có hỏi mua cho ai không?"
"Có, anh bảo là mua cho cô vợ nhỏ, còn cố ý cho thêm đậu đỏ đấy."
Mục Lương Hòa cười, lúc anh cười nét mặt bỗng trở nên nhu hòa hơn. Thanh Ninh chưa từng cùng Mục Lương Hòa ở ven đường cùng nhau uống đồ uống nóng, càng chưa từng vừa uống vừa mặc sức tưởng tượng viễn cảnh tương lai. Mục Lương Hòa nói muốn một đứa con, nam nữ gì cũng được. Thanh Ninh lại muốn hai đứa, mà là một lần sinh luôn hai đứa có thể bớt được bao nhiêu việc phiền toái phải chuẩn bị. Nhưng mà đông con thì chăm sóc không nổi, đến lúc đó chắc phải nhờ thêm người giúp, Mục Lương Hòa nói lúc đó có thể nhờ mẹ chồng.
Tối hôm đó Mục Lương Hòa đưa cô đi dạo một vòng trong doanh trại, về đến nhà đã gần 10 giờ đêm, cô đi tắm, Mục Lương Hòa như thường lệ vào thư phòng hơn một tiếng sau mới ra ngoài đi tắm, cùng lúc điện thoại đặt trên tủ đầu giường đổ chuông.
"Anh ấy đang tắm, có chuyện gì nếu tiện chị có thể nói với tôi, tôi sẽ nói lại v


XtGem Forum catalog