Chàng Trai Trong Hoa Hướng Dương
Tác giả: Công Tử Khanh Thành
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341166
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1166 lượt.
a kìa." Chỉ chỉ vào thanh niên cao gầy đứng sau quầy bar, diện mạo lịch sự, theo cách nói của Hạ Gia Mẫn là người lớn lên như thế phải gọi là nhã nhặn bại hoại, mặt người dạ thú, phải nhớ mà giữ khoảng cách.
"Nếu không chúng ta tác hợp một phen."
"Cái này được nha, tác hợp thế nào, nhốt vào trong phòng, tắt đèn."
"Còn không bằng trực tiếp bỏ thuốc đi, thật là không có đầu óc."
"Cái này gọi là từ thân đến tâm đều yêu."
"Cút sang một bên, chắc sắp đến rồi đấy." Suy nghĩ của đàn ông và phụ nữ quả thật khác biệt, Thanh Ninh uống hết ly nước ép trái cây rồi đứng dậy cầm túi chạy ra ngoài. Hạ Gia Mẫn nhếch nhác chạy tới, câu đầu tiên nói sau khi gặp nhau chính là "Mấy ngày không thấy, làm sao mà trông cậu tàn tạ thế kia?"
Tạ Thanh Ninh sờ sờ mặt của mình, nghĩ là do tối qua ngủ không ngon, hôm nay sắc da hơi kém, nhưng không đến nỗi dùng hai chữ tàn tạ chứ, rốt cuộc là không học thức thật đáng sợ.
"Đi thôi, do nội tiết mất cân bằng thôi mà, đi mau."
Hạ Gia Mẫn giương mắt, xách túi lạch bạch chạy theo Tạ Thanh Ninh .
"Đi chậm một chút, mình bảo này, vừa rồi ở ngoài mình gặp một người, cậu đoán xem là ai?"
Buổi tối hôm Tạ Thanh Ninh mất tích, Mục Lương Hòa đến cục cảnh sát, phía sau còn có Hạ Gia Mẫn đi theo khóc dấm dứt. Hai người vốn cùng nhau đi dạo phố, sau đó cô đi toilet trở lại đã không thấy người đâu, điện thoại cũng không gọi được. Hạ Gia Mẫn suy trước nghĩ sau tình thế, lập tức bào cho Mục Lương Hòa, sau đó thì có màn này.
"Thời gian mất tích không lâu, cô nghĩ lại thật cẩn thận mọi việc xem có nhìn thấy người nào khả nghi hay xảy ra chuyện gì đặc biệt không?" Diêm Nhuận Hoa yêu cầu Hạ Gia Mẫn nghĩ thật kỹ, không bỏ qua bất kì dấu vết nào.
"Ở trước cửa tôi gặp Mạnh Kiết Nhiên, lúc đó trông hắn rất vội vã nhưng tôi chỉ nhìn lướt qua rồi đi."
Mục Lương Hòa thủy chung không nói một lời, đứng trước cái cửa sổ duy nhất trong phòng, bên ngoài nhà nhà đã lên đèn, gió đêm mùa đông lạnh lẽo theo cửa sổ chui vào chen chúc với khí ấm. Diêm Nhuận Hoa nghe Hạ Gia Mẫn nói xong thì rơi vào trầm tư, trong phòng yên lặng mấy giây, Mục Lương Hòa khàn giọng mở miệng: "Tôi sẽ đi tìm thêm."
Diêm Nhuận Hoa cầm áo khoác đứng lên cùng anh đi ra ngoài, dặn dò Hạ Gia Mẫn về sớm một chút.
"Tôi đã mời bác sĩ, túc trực bên ngoài bất cứ lúc nào." Ý của Vệ Đông rất rõ ràng, dù là không ăn, cũng có thể truyền chất dinh dưỡng.
Mạnh Kiết Nhiên đẩy ghế ra bước nhanh ra ngoài, sập cửa đánh "cạch" một tiếng, Tạ Thanh Ninh tưởng là Vệ Đông, tiếp tục buồn bực ở trong chăn, chợt cái chăn bị tung lên, cô bất đắc dĩ mở mắt ra, bóng dáng đàn ông cao lớn đứng ở trước giường, vừa nhìn thấy hắn cô lập tức từ trên giường nhảy dựng lên bổ nhào tới.
"Anh rốt cuộc muốn gì, đây là bắt giữ người phi pháp, tôi sẽ kiện anh."
Mạnh Kiết Nhiên ngăn lại cô đang muốn bóp cổ mình, sau đó bưng khay đồ ăn trên bàn qua: "Ăn, không ăn làm sao em có hơi sức chạy trốn."
Tạ Thanh Ninh hận chỉ muốn đem toàn bộ cái khay đập trên mặt hắn, người đàn ông này quá mức đáng ghét, hận không thể giết chết hắn.
" Anh rốt cuộc muốn làm gì, nơi này là nơi nào?" Mục Lương Hòa không tìm được cô, lúc này nhất định lo lắng muốn điên rồi, còn có Hạ Gia Mẫn, Thanh Ninh nắm chặt quả đấm hận không thể cùng hắn đồng quy vu tận.
"Ăn đi anh mới nói cho em biết." Mạnh Kiết Nhiên đặt khay lên bàn sau đó nhấc cái ghế lại ngồi xuống, hai chân bắt tréo đốt điếu thuốc, quan màn khói kiêu căng nhìn cô. Thanh Ninh suy tư mấy giây, cuối cùng vẫn thỏa hiệp, cầm đũa ăn cơm, thức ăn đã hơi lạnh, cô ăn qua loa vài miếng rồi bỏ đũa: "Bây giờ có thể nói."
"Chúng ta vẫn còn ở thành phố C, chỉ là không ở trong nội thành mà thôi, ăn no thì nghỉ ngơi đi, nếu cảm thấy nhàm chán thì xem sách, có yêu cầu gì cứ nói với Vệ Đông, cậu ấy sẽ làm."
"Tôi muốn đi."
"Trừ cái này, những thứ khác đều có thể suy xét."
Mạnh Kiết Nhiên đi rất nhanh, trong phòng lại khôi phục an tĩnh. Thanh Ninh cuộn người trên ghế sa lon, nhìn chung quanh phòng một vòng, chân không đi tới trước cửa sổ, đây là lầu hai, vị trí không cao lắm, lầu dưới cách mỗi vài mét đều có người đứng, dù nhảy xuống cũng chạy không thoát, còn bị bắt trở lại, cuối cùng ngồi lại bên bệ cửa sổ phơi nắng.
Thời gian trôi qua vô cùng nhàm chán, mỗi ngày trừ Vệ Đông, cô không gặp được ai khác, Mạnh Kiết Nhiên trừ ngày đó thì chưa tới thêm lần nào, cô giống như con chim vùng vẫy giãy chết nằm đếm thời gian từng giây trôi qua.
Tạ Thanh Ninh đã bị xem là người mất tích, cảnh sát khắp nơi phái người tìm kiếm nhưng đã năm ngày trôi qua vẫn không có tin tức, ngay cả một cuộc điện thoại cũng không gọi được , trên căn bản đã loại trừ khả năng bị bắt cóc, tất cả đầu mối đều tập trung về một người, Mục Lương Hòa đã đi tìm Mạnh Kiết Nhiên, cuối cùng không có kết quả.
Ngày thứ bảy Tạ Thanh Ninh bị dời địa điểm, cô chỉ thấy mình ngủ rất lâu, lúc tỉnh lại đã thấy Mạnh Kiết Nhiên nằm ở bên cạnh, trên người đắp một cái chăn mỏng, cô hơi