Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Hôn Tỏa Sáng

Quân Hôn Tỏa Sáng

Tác giả: Công Tử Khanh Thành

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341304

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1304 lượt.

động đậy mới phát giác cả người không làm gì được.
"Đã tỉnh rồi?"
"Anh rốt cuộc muốn làm gì tôi?"
"Đã hết dược tính là được rồi, đói bụng không?" Mạnh Kiết Nhiên dịu dàng dịch chăn cho cô, tay chạm qua mặt cô thấy cô bởi vì tức giận mà dẩu miệng lên, không nhịn được hôn nhẹ gò má cô một cái.
"Anh đi ra, tôi không muốn nhìn thấy anh."
Tạ Thanh Ninh tránh khỏi ngực hắn, Mạnh Kiết Nhiên cũng không để ý cô dịch vào trong giường mà đứng dậy xuống giường, mặc quần áo tử tế, không bao lâu nghe tiếng gõ cửa, Vệ Đông tiến vào trong tay cầm một tập tài liệu.
"Ngủ thêm một giấc đi, tối anh lại đến thăm em."
Mạnh Kiết Nhiên tâm tình rất tốt, tươi cười ấm áp, cầm lấy tài liệu trong tay Vệ Đông, hai người một trước một sau đi ra ngoài. Thanh Ninh bọc chăn nhìn trần nhà màu lúa mạch, nơi này mỗi một vật đều giống như đất nước kia, kinh hoảng với kết luận mới rút ra được Thanh Ninh lập tức bò dậy kéo cửa ra, một gã đứng ngoài cửa ngăn lại: "Mạnh phu nhân, Mạnh tiên sinh dặn cô phải nghỉ ngơi thật tốt."
"Tránh ra, tôi muốn ra ngoài."
"Thật xin lỗi, Mạnh tiên sinh phân phó không được để cô đi lung tung, bên ngoài nguy hiểm." Đường ra bị hắn chặn lại hoàn toàn không có một khe hở.
"Nguy hiểm? Đây là nơi nào, tôi muốn đi tìm hắn."
"Nơi này là Tam Giác Vàng, tiên sinh đi làm chút việc rồi sẽ quay lại." Gã đàn ông dùng tay làm dấu mời, ý bảo cô lui về, Thanh Ninh tức giận trừng hai gã canh phòng mới quay người “oành” một tiếng sập cửa lại.
Về phòng Thanh Ninh kiểm tra khắp nơi hy vọng có thể tìm được thiết bị gì có thể liên lạc truyền tin, phát hiện ngoài mấy đồ gia dụng thì đến một con dao cũng không cóhẳ chẳng lẽ là sợ cô tự sát. Ở trong phòng đi tới đi lui, Mạnh Kiết Nhiên đem cô từ thành phố S đi tới tận Tam Giác Vàng rốt cuộc là vì nguyên nhân gì, có phải là hành tung bị phát hiện rồi hay không, hay là anh ta tính từ chỗ này dẫn cô ra nước ngoài, sau đó giam cầm cả đời.
Nghĩ đến đây, toàn thân cô không nhịn được run rẩy, nếu thật sự là như thế, cô nên làm gì, đối với ham muốn chiếm hữu và tính tình của Mạnh Kiết Nhiên, cô còn có thể chống cự bao lâu.
Rất nhanh bên ngoài truyền đến một hồi tiếng bước chân dồn dập kèm theo giọng nói, cô nghĩ là Mạnh Kiết Nhiên tới, kết quả một lát sau lại khôi phục an tĩnh. Thanh Ninh đi tới mở cửa, phát hiện cửa bị khóa lại từ bên ngoài rồi, mở không được, trong lòng vừa động, có phải hiện tại bên ngoài không có người canh giữ hay không.
Nhìn từng ngóc ngách trong phòng phát hiện chỉ có một cửa thông gió trên nóc nhà.
Nóc nhà không tính là quá cao, Thanh Ninh nằm ở trên nóc nhà, cách đó không xa là rừng núi và nhà gỗ, sợ bị phát hiện, cô phủ phục bò về phía sau, phía dưới là đống rơm, Tạ Thanh Ninh nhắm mắt khoanh tay nhảy xuống, bắp chân truyền đến đau đớn như kim châm, khập khễnh chạy vào rừng. Chợt từ trong rừng có một bà lão mặc xà rông địu gùi đi ra, kinh hoảng nhìn cô, trong miệng không biết nói gì, Thanh Ninh muốn hỏi bà làm thế nào ra khỏi đây nhưng bà lão vẫn hoang mang sợ hãi lắc đầu.
Chợt phía sau truyền đến tiếng quát của đàn ông, Thanh Ninh lập tức chạy vào trong rừng. Mạnh Kiết Nhiên đứng ở chỗ cao nhìn bóng dáng càng chạy càng xa kia, xoay người nói với người đàn ông bên cạnh.
"Mạnh tiên sinh, đàn bà, vẫn nên ngoan ngoãn nhu thuận mới tốt." Người đàn ông trung niên vầng trán sung mãn, khí độ vững vàng ôm người phụ nữ trong lòng mở miệng, bàn tay không chút kiêng kỵ ở trên ngực cô gái kia bóp một cái, cô gái phát re một tiếng thở gấp, Mạnh Kiết Nhiên cười mỉm: "Quá trình thuần phục càng thú vị."
"Ha ha, tôi sẽ xem Mạnh tiên sinh làm thế nào thuần phục con mèo nhỏ kia."
Diêm tiên sinh ôm ngang cô gái kia vào phòng, rất nhanh bên trong truyền đến âm thanh đè nén cùng đau đớn của phụ nữ, người đứng bên ngoài cũng làm bộ như không thấy, Vệ Đông đứng ở bên cạnh Mạnh Kiết Nhiên, ngoắc về phía hai gã đàn ông canh cửa, một hồi hai người đàn ông này bị kéo đi.
Tạ Thanh Ninh chạy được một nửa vẫn bị bắt trở lại, giống bao cát bị người vác trên vai, sau đó ném ở trên mặt thảm, trên đất có hai cô gái trẻ tuổi mặc sa mỏng đang quỳ, phủ phục trên đất. Mạnh Kiết Nhiên an vị ở trước trên giường cô, trong tay đang kẹp điếu thuốc, hít một hơi rồi dập vào gạt tàn, khuôn mặt căng thẳng sau một giây trở nên nhu hòa, ngồi xổm xuống trước mặt kéo chân cô ra, mắt cá chân đã sưng lên, lòng bàn tay lướt qua chỗ sưng đỏ, ấm áp vẫn lưu luyến ở phía trên, Thanh Ninh cắn răng, đẩy hắn ra lui về phía sau.
Mạnh Kiết Nhiên không hề phòng bị, phải chống một tay xuống đất mới không bị đẩy ngã, trong con ngươi đen tối tràn đầy lệ khí, nhưng chỉ trong nháy mắt đã khôi phục như cũ.
"Kêu thầy thuốc vào đi." 






Cửa rất nhanh được mở ra, một người đàn ông trung niên mang hòm thuốc tiến vào, rất cung kính chào một tiếng Mạnh tiên sinh sau đó quỳ trên đất, kiểm tra vết thương mắt cá chân cho Thanh Ninh. Sau đó không biết ông ta bôi cái gì mà đột nhiên từ chỗ đau truyền đến một trận đau