Tác giả: Công Tử Khanh Thành
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341160
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1160 lượt.
ngũ quan của hắn có mấy phần dữ tợn cùng chán ghét.
"Tạ tiểu thư, lần đầu tiên gặp mặt, kẻ hèn họ Diêm."
Thanh Ninh hoàn toàn không hiểu gã đàn ông này sao lại xông vào phòng, giọng nói the thé gọi người, không bao lâu sau có hai gã vệ sĩ tiến vào đóng cửa, cô mới chợt ý thức được sắp sửa xảy ra chuyện không hay.
"Ông ra ngoài, Mạnh Kiết Nhiên đâu rồi, tôi muốn gặp Mạnh Kiết Nhiên." Chưa bao giờ có ý muốn gặp Mạnh Kiết Nhiên như lúc này, trực giác nói cho cô biết chỉ cần hắn ở đây thì cô sẽ không việc gì.
"Mạnh tiên sinh lúc này có lẽ không có thời gian gặp cô, đã là buổi tối rồi, ha ha." Cơn say của gã đàn ông dâng lên, trong phòng mùi rượu nhàn nhạt cũng tỏa ra, hắn càng tiến gần giường đệm, cô bọc chăn lui về phía sau, đang lúc hắn muốn cúi người thi cửa chợt bị đẩy ra, Vệ Đông nghiêm mặt đứng ở cửa, không kiêu ngạo không siểm nịnh kêu “Diêm tiên sinh”.
"Vệ tiên sinh, trễ như thế còn chưa ngủ, tôi đến chào hỏi Tạ tiểu thư."
Gã đàn ông cười ha hả nhìn Thanh Ninh, xoay người cùng Vệ Đông đi ra ngoài tán gẫu, cô vẫn chưa hết sợ hãi vuốt ngực, âm thầm hạ quyết tâm nhất định phải chạy đi, không ngờ cô và Vệ Đông không hợp nhau nhưng cũng sẽ được hắn cứu một lần.
Vệ Đông đưa người tới cửa rồi quay lại, trước phòng một người đàn ông đang đứng, cùng bóng đêm đen đặc hòa làm một thể.
"Người đuổi tới rồi, trong chúng ta có nội gián."
Mạnh Kiết Nhiên nói hết sức bình tĩnh, không hề hoang manh nhìn trợ thủ đắc lực của hắn, kẻ đã cùng hắn trải qua những tháng ngày đen tối nhất này lại là nội gián ư, nếu là thật, vậy thì quá đáng sợ, toàn ộ chứng cứ phạm tội đều trong tay hắn.
"Tôi sẽ đi điều tra, ngày mai dời địa điểm?"
"Ừ, càng sớm càng tốt, không phải chỗ này còn một kẻ chịu tội thay hay sao."
Vệ Đông cúi đầu, mắt thâm sâu không rõ, xoay người đi sắp xếp, Mạnh Kiết Nhiên đứng bên ngoài một lúc mới đi vào.
Hôm sau trời còn chưa sáng, Tạ Thanh Ninh đã bị cô gái đánh thức dậy, cô vẫn còn mơ hồ thì thấy Mạnh Kiết Nhiên quần áo chỉnh tề sải bước đi vào: "Dậy nào, bây giờ chúng ta phải đi ngay."
Phản ứng đầu tiên của cô chính là Mục Lương Hòa sắp tới, tùy tiện mặc quần áo đi theo hắn ra ngoài. Ngồi trên chiếc xe việt dã màu xám tro, Vệ Đông lái xe, cô và Mạnh Kiết Nhiên ngồi ở phía sau, sau xe họ còn mấy chiếc xe khác.
"Chúng ta phải đi đâu?"
"Mệt thì ngủ một lát đi." Mạnh Kiết Nhiên trực tiếp bỏ qua câu hỏi của cô lảng sang chuyện khác, Thanh Ninh cũng không nói chuyện nữa. Bên ngoài xe vẫn là một mảng màu đen, bóng cây thoáng qua, cảm giác đã đi thật lâu, trời dần sáng, chung quanh tất cả đều là cây cối, bọn họ đi đường mòn gập ghềnh nhấp nhô, ngồi ghế sau bị rung lắc rất mạnh.
"Cố chịu thêm chút nữa, sắp đến rồi." Hắn lấy bánh bao trong túi ra đưa cho cô một cái, lại đưa cho Vệ Đông đang lái xe một cái. Thanh Ninh nhìn bánh bao trong tay, cũng không thấy đói lắn nhưng nghĩ tới kế tiếp còn một trận chiến phải đánh, cố ép mình ăn vào, hiện tại cô cần bổ sung năng lượng, giữ vững thể lực.
Ăn bánh mì lại uống thêm nước vào, bỗng chốc cả người cảm thấy uể oải. Mấy ngày qua bị nhốt thời gian ngủ nghỉ rất ổn định, bữa nay bị lôi dậy sớm như vậy có chút không quen, buồn ngủ mà thần kinh luôn căng thẳng.
Xe đang chạy chợt sóc nảy, bị lún vào một vũng nước, Vệ Đông cố khởi động xe nhưng chỉ phát ra mấy tiếng “u…u…” rồi chịu chết, hắn nắm quyền lại đánh vào vô lăng một đấm.
"Thế nào?"
Mạnh Kiết Nhiên cảnh giác liếc nhìn ngoài cửa sổ, bên ngoài trời đã sáng, rừng rậm nhiệt đới mênh mông không một bóng người, chỉ có âm thanh gió thổi qua lá cây vang xào xạc vang vọng trong không khí.
"Xe hỏng, để tôi đi kiểm tra." Vệ Đông nói xong đẩy cửa xe đi xuống, bắt đầu kiểm tra tình huống, Mạnh Kiết Nhiên kéo cửa bên kéo Thanh Ninh xuống theo. Hắn mở cửa chiếc xe trước mặt nhét cô vào rồi trèo lên theo, Thanh Ninh nghiêng đầu nhìn thấy Vệ Đông lên một chiếc xe khác.
"Xong rồi, tới ngay."
Mạnh Kiết Nhiên đã đợi không kịp, đang muốn đi lại bên gốc cây, Thanh Ninh lập tức từ phía sau cây nhảy ra đi lại chỗ hắn.
Xe lần nữa khởi động, cây hai bên đường càng ngày càng rậm rạp, che đi ánh mặt trời trên đỉnh đầu, chỉ còn một vài vệt lốm đốm lọt được xuống dưới, trong xe tối xuống. Điện thoại của Mạnh Kiết Nhiên chợt vang lên, là Vệ Đông gọi tới.
"Chúng ta ở trước mặt tập hợp, các cậu cẩn thận."
Thanh Ninh không hiểu bọn họ sao phải tách ra mà đi, cũng không biết bọn họ muốn tập hợp ở địa điểm nào, trong lòng bất ổn, không thể ngồi chờ chết. Chẳng lẽ cô thật sự sẽ bị hắn đưa đi, sẽ không còn được gặp lại Mục Lương Hòa nữa.
" Mạnh Kiết Nhiên tôi khó chịu, muốn ói, xe có thể chạy chậm lại một chút không." Cô che miệng, sắc mặt tái nhợt, đúng là muốn ói, chỉ là không nghiêm trọng như vậy.
"Sao vậy, vừa rồi không phải còn tốt lắm mà." Tuy hồ nghi cô có phải đang nói dối không nhưng nhìn thấy sắc mặt cô tái nhợt, Mạnh Kiết Nhiên vẫn kêu lái xe chạy chậm một chút.
"Đỡ chút nào chưa."
Hắn mở chai