Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342422
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2422 lượt.
r>
Chuyện riêng!
Cửa thang máy, Úc Tử Ân nghe được tiếng bước chân dừng lại bên người, theo bản năng quay đầu nhìn xem, thấy anh ta, không khỏi ngẩn người, rất nhanh bừng tỉnh, lễ phép mở miệng: "Chào buổi sáng, Phó tổng Lam!"
"Chào Ân Ân." Bước vào thang máy trước, anh ta nhàn nhạt trả lời một câu.
Nghiêng đầu, Úc Tử Ân im lặng nhìn bóng dáng phản chiếu trên tường, mắt nhìn thẳng cũng không mở miệng, không khí trong thang máy trống trải có chút căng thẳng.
"Ân Ân, tối ngày hôm qua, sau đó em đi nơi nào? Sao không thấy em, ngay cả cậu nhỏ cũng không biết đi nơi nào." Quay đầu, Lam Mộ Duy mở miệng đánh vỡ yên tĩnh giữa hai người.
"Tôi đi nơi nào thì có quan hệ gì đến anh à?" Quay đầu lại, Úc Tử Ân ngước mắt nhìn anh ta, giọng nói lạnh nhạt, Lam Mộ Duy cảm giác chính mình giống như là bị hắt một gáo nước lạnh, toàn thân lạnh lẽo.
Cô vừa tới phòng làm việc, trong chốc lát sau điện thoại nội bộ vang lên, cô nhận điện thoại, lúc nghe giọng nữa kia, không khỏi nhíu lông mày: "Tôi biết rồi, tôi sẽ tới ngay!"
Cúp điện thoại, cô từ trên bàn làm việc tìm ra một phần tài liệu, thẳng người đi tới phòng làm việc của Phó tổng.
Diệp Tư Mẫn tìm cô sẽ không có chuyện tốt lành gì, dầu gì cô ta cũng là cấp trên của cô, quy tắc kinh doanh không nhịn cũng không được.
Hiện nay Thụy Nhĩ do Lam Mộ Duy quản lý, xem ra cô cần thiết phải suy tính đến vấn đề từ chức, tránh cho về sau mỗi ngày cúi đầu không thấy ngẩng đầu lại gặp, Diệp Tư Mẫn lại có cớ giày vò cô, cuộc sống trải qua như thế cũng chán ốm.
Đợi sau khi cuộc so tài thiết kế thời trang kết thúc, cô sẽ suy tính nói vấn đề từ chức với Hạ Khương Tuyết, rời khỏi Thụy Nhĩ, cô chưa chắc sẽ không tìm được công việc khác.
Chỉ là quen thuộc người và công việc nơi này, bảo cô rời khỏi công việc đã theo lâu năm, đối với cô mà nói là cũng có chút không nỡ!
Đẩy cửa đi vào, cô nhìn bóng dáng đang ngồi sau bàn công tác, dừng bước chân đặt tài liệu trong tay xuống, "Phó tổng Diệp, đây là tài liệu cô cần!"
"Ừm!" Gật đầu một cái, Diệp Tư Mẫn ngẩng đầu lên từ bản thiết kế, nhàn nhạt liếc cô một cái, "Ân Ân, có một vấn đề khiến tôi rất ngạc nhiên!"
Lui về phía sau, cô đứng thẳng người, sắc mặt lạnh nhạt, "Mời phó tổng Diệp nói!"
"Tôi rất ngạc nhiên, cô và tổng giám đốc QM có quan hệ gì. Giữa hai người thoạt nhìn hình như không giống bạn bè bình thường." Khẽ tựa vào trên ghế dựa, Diệp Tư Mẫn nhíu mày nhìn cô, cho dù đang hỏi, cô ta cũng còn dùng tư thái lên mặt dạy đời, đồ công sở màu tím khiến cô ta xem ra nhiều hơn mấy phần khí thế nữ cường nhân.
Sáng sớm đã bị hai người hỏi vấn đề giống nhau, Úc Tử Ân khẽ nhíu lông mày, mặt lộ vẻ không kiên nhẫn: "Tôi cũng có chút tò mò, tại sao cô và Phó tổng Lam đều thích hỏi chuyện riêng của người khác, nơi này là công ty, quan hệ của chúng ta hình như cũng không thân thiết đến mức có thể hỏi chuyện riêng của nhau."
"Thật sao?" Nghe được tên của Lam Mộ Duy, Diệp Tư Mẫn dừng chốc lát, trong lòng mơ hồ hiểu ra cái gì, đáy mắt xẹt qua vẻ tàn nhẫn, nhưng mà trên mặt lại còn duy trì nụ cười xinh đẹp động lòng người, "Sẽ không phải bởi vì không có được Mộ Duy, cho nên mới cố ý đến gần cậu nhỏ của anh ấy chứ?"
"Trí tưởng tượng của phó tổng Diệp rất phong phú, nếu cô đem phương diện năng lực này dùng vào mặt thiết kế, chắc hẳn cũng không cần trộm bản thiết kế của người khác cho đủ số!" Cười lạnh, cô lạnh nhạt nhìn ánh mắt Diệp Tư Mẫn càng thêm lạnh lùng, kéo nhẹ khóe miệng, không nói thêm gì nữa, xoay người ra khỏi phòng làm việc.
Có mấy lời nói càng nhiều càng dễ giấu đầu hở đuôi, cô không phải người ngu, chắc chắn Diệp Tư Mẫn cố ý khiêu khích, vội vã giải thích ngược lại trúng kế, cái gì cũng không nói, cứ để cho cô ta tự mình đoán đi!
Trở lại bên cạnh bàn làm việc, Tương Tương từ bên kia vòng tới, trong tay cầm một bó Enchantress to màu lam, vừa đi vừa rêu rao, tất cả mọi người nhìn cô ấy, bàn luận xôn xao nghị luận xem ai sẽ tặng cô ấy hoa hồng đắt tiền như vậy.
Trước bàn làm việc, Tương Tương cười đưa hoa cho Úc Tử Ân, tầm mắt mọi người dời đi, cuối cùng rơi vào trên người Úc Tử Ân thì lúc này mới phát giác đối tượng nhận hoa không phải cô ấy!
“Chị Ân Ân, vừa có nguời đưa tới, đưa cho chị!” Tương Tương ân cần đem hoa nhét vào ngực cô, cười híp mắt hỏi: “là vị trai đẹp nào, sang sớm tặng chị hoa Enchantress màu lam đắt tiền như vậy, em nghe nói phải vận chuyển bằng hàng không từ Vân Nam tới vừa đắt vừa không dêc bảo quản!”
“Em thích thì tặng cho em đấy!” Cúi đầu, Úc Tử Ân rút tấm thiệp từ trong bó hoa, đem nhét về trong ngực cô ấy, thuận miệng nói một câu: “chị không thích hoa này, em thích tặng cho em đó, không thích thì có thế ném vào thùng rác.”
“Thích thích …………. Cám ơn chị Ân Ân!” Nếu cô không thích, Tương Tương cũng không khách khí, thu hoa về, nghiêng người tới xem thiệp trong tay, lại bị Úc Tử Ân tránh né.
“Làm gì vậy, hôm nay tất cả mọi người không bận sao? không phải nói buổi chiều còn phải mở hội nghị