Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342425

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2425 lượt.

ột nhiên tâm tình thật tốt, bản tính ăn uống lộ ra không thể nghi ngờ, cũng không đoái hoài tới lúng túng hay là cái gì, bưng cái ly không nhanh không chậm giải quyết bữa ăn sáng.
Tầm mắt rơi vào tờ báo, đồng thời Dịch Khiêm ngước mắt nhìn cô một cái, gương mặt tuấn tú hiện lên dịu dàng nhàn nhạt, thời điểm cô ngẩng đầu lên lần nữa, không chút để ý dời đi.
Chuông điện thoại vang lên linh linh, phá vỡ phòng ăn yên tĩnh, cô đứng dậy chạy tới, nhận điện thoại, cô còn chưa kịp mở miệng, đầu bên kia điện thoại đã truyền đến giọng chói tai của Thẩm Bùi Bùi: "Cô, cô đã tỉnh à? Buổi trưa ba chúng ta cùng nhau ăn cơm! Chỗ cũ, không được cho tôi leo cây! Bổn cung có chuyện muốn giao phó với mi!"
"Hử? Giao phó cái gì?" Trừng mắt nhìn, vẻ mặt Úc Tử Ân khó hiểu.
"Mi tạm thời giả vờ ngu với ta đúng không? Mi đừng cho là ta không biết cả đêm mi ở chung một chỗ với một người đàn ông!"
". . . . . . Làm sao cậu biết? !" Cô quay đầu theo bản năng liếc trộm Dịch Khiêm một cái, lại nhanh chóng dời đi, cảm giác có tật giật mình.
"Tối ngày hôm qua ta gọi điện thoại cho mi, là anh ta nhận! Anh ta nói mi uống say, như thế nào, hai người có 419 hay không?"
". . . . . . Không có!" Cô vừa mới ly hôn mà lại 419 cùng đàn ông, nếu truyền đi, người không biết còn tưởng rằng cô bị tổn thương trong tình cảm!
"Thật không có?" Cô gái bát quái đầu kia hiển nhiên không tin cô nói, cô nam quả nữ không làm ra chút chuyện gì, cô ấy dường như có chút không thể tin.
"Cái này thật sự không có!"
"Cái này có thể có!"
". . . . . ."
——《 quân môn cưng chiều cưới 》——
Làm như biết tính tình khiêm tốn của cô, Dịch Khiêm cũng không lái xe đến cổng công ty, mà trực tiếp lái vào bãi đậu xe.
Xe chậm rãi ngừng lại, Úc Tử Ân quay đầu nhìn về phía người đàn ông ngồi chỗ tài xế, do dự một lát, cuối cùng vẫn mở miệng: "Dịch thiếu, ngày hôm qua tôi gây thêm phiền toái cho anh rồi! Thật rất xin lỗi!"
"Em không cần phải nói xin lỗi, đây không phải là chuyện lớn gì." Nghiêng người qua, anh thân sĩ thay cô cởi dây nịt an toàn ra, một tay đỡ trên tay lái, nghiêm túc mà an tĩnh nhìn cô, "Tôi nghe người ta nói, ngày sinh nhật thỏa mãn các loại yêu cầu của thọ tinh già, như vậy tương lai trong một năm cô cũng sẽ hạnh phúc."
"Hả? Có ý gì?" Trừng mắt nhìn, cô hình như không hề hiểu lời anh muốn biểu đạt là cái gì.
"Ân Ân, tôi hi vọng em hạnh phúc, không hơn." Tất cả những gì anh đang làm cũng chỉ vì ý niệm này mà thôi.
". . . . . ." Sững sờ nhìn anh, cô đột nhiên cảm thấy trong mũi hơi chua xót, trong cổ họng như nghẹn cái gì, để cho cô cảm thấy hít thở không thông mà từ trước đến nay không có.
Đã bao lâu không có ai nói với cô câu này rồi? !
Thời điểm kết hôn, cha nói với cô, bảo bối, cha chỉ hi vọng con hạnh phúc, cho nên mới tôn trọng sự lựa chọn của con.
Sau khi ly hôn, ông nói với cô, Ân Ân, cha hi vọng con hạnh phúc.
Thật ra thì cho tới bây giờ hạnh phúc cũng không dễ dàng, mà người đàn ông đã từng nhiều lần mở miệng nói sẽ cho cô hạnh phúc, cũng dùng phương pháp tàn nhẫn nhất tổn thương cô.
Nếu nói hạnh phúc đối với cô mà nói, càng giống như là một chuyện cười, hình như cho tới bây giờ hạnh phúc đều không có duyên với cô!
Hít một hơi thật sâu, cô hơi híp mắt lại, thu lại đau thương nơi đáy mắt, gượng ép ra một nụ cười: "Cám ơn anh Dịch thiếu, tôi nghĩ. . . . . . Tôi sẽ cố gắng để mình hạnh phúc! Tôi đi làm đây, anh lái xe cẩn thận một chút nhé!"
Thu đau thương của cô vào đáy mắt, Dịch Khiêm nhàn nhạt gật đầu, không nói gì thêm nữa, nhìn cô từ trong xe đẩy cửa đi xuống, cho đến khi biến mất ở trong tầm mắt, lúc này mới đảo quanh tay lái lái xe rời bãi đậu xe.
Làn xe cách đó không xa, Lam Mộ Duy chậm rãi đi ra, nhìn xe đi xa, biển số xe quen thuộc cho thấy người trong xe là ai.
Cái biển số xe này toàn bộ thành phố C chỉ có một, ZE520, ban đầu anh ta thấy cái biển số xe chiếc xe Dịch Khiêm yêu thích thì rất không hiểu, bởi vì theo anh ta được biết, trước khi lấy được biển số xe này, có người tặng anh một biển số xe may mắn thì rêu rao khắp nơi, nhưng chiếc xe treo tấm biển kia thì lại chưa từng thấy anh lái một lần, qua tay nhiều người nằm trong tay anh.
Hôm nay nhìn cô bước xuống từ trong xe của anh, lúc nhìn thấy mấy con số kia, anh ta mới chợt hiểu ra, mấy con số bình thường kia đại biểu cho cái gì, tại sao có thể khiến anh yêu quý đến thế.
Nghĩ nghĩ lại, anh ta không khỏi nhớ tới chiếc khăn tay trước ngực anh trong par¬ty tối ngày hôm qua, kiểu dáng hoàn toàn khác biệt so với nhãn hiệu anh dùng, ngày đó anh ta liếc nhìn thấy trong cửa hàng, lại không nghĩ rằng cô tặng nó cho anh!
Rất nhiều không ngờ, anh ta không hiểu sao hai người bọn họ lại đi cùng với nhau, hơn nữa còn vào lúc anh ta không biết.
Cười khổ một tiếng, anh ta hít một hơi thật sâu, bước nhanh đuổi theo bóng dáng đang chờ thang máy mở cửa.
Có một số việc mặc dù trong lòng rõ ràng, nhưng anh ta lại không nhịn được nên cũng muốn hỏi rõ ràng, hoặc là, anh ta chỉ muốn chính miệng cô thừa nhận mới bằng lòng bỏ qua.


Old school Swatch Watches