Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342423
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2423 lượt.
ng!
Nằm trên đệm thịt người mềm mại, cô vẫn không quên cọ xát, tìm vị tró thoải mái mà nằm ngủ tiếp.
Cứng nhắc nằm trên giường, tròng mắt Dịch Khiêm nhìn cooo gái nằm ngủ thiếp trên ngục mình, không khỏi cười khổ. Vốn định đẩy cô dậy thay cô đắp nền, lúc nhìn thấy đôi tay bé nhỏ đang siết chặt lấy áo sơ mi của mình, anh liền bỏ qua ý nghĩ này.
Thân thể mềm mại trong ngực đầu đọc dục vọng của đàn ông, anh vuốt vuốt cái trán, cuối cùng phải cố gắng ẩn nhẫn.
Thả nhẹ động tác, anh kéo chiếc thảm mỏng một bên đắp lên trên người cô, mặc cô cô cứ nằm như vậy mà ngủ.
Thế nhưng anh lại nhìn chằm chằm trần nhà, cả đêm không chợp mắt.
______
Đau đầu mà tỉnh lại, Úc Tử Âu gõ cái đầu đang đau nhức muốn nứt ra,mơ mơ màng màng mà tỉnh.
Lúc từ trên giường đứng dậy, cô theo bản năng mở mắt ra, chợt nhìn thấy thân ảnh quan thuộc nằm ở bên giường, nhỏ giọng lên tiếng!
Tiếng gọi ầm ĩ đem người đàn ông đang trong giấc mộng đánh thức, Dịch Khiêm chậm rãi mở mắt ra, ánh mắt thâm thúy nhìn cô gái đang cúi đầu kiểm tra mình, bóng dáng cao to thuận thế ngồi dậy.
“Chài buổi sáng!” anh mở miệng chào hỏi, ánh mắt nhìn cô hơn vài phần hứng thú.
“Chào buổi sáng …..” run run ngẩng đầu lên, cô khẩn trương nhìn anh đầy cảnh giác. “Dịch Thiếu, anh …. Anh tại sao lại ở chỗ này? Tôi ….” cô cúi đầu nhìn qua mình, còn mặc dạ phục tối hôm qua, nhưng mà người đàn ông này, anh sao lại ở trên nằm trên giường mình chứ?
Híp mắt, cô vặn lông mày, một lúc lâu cũng không đứng lên, tối hôm qua cô làm sao để trở về nhỉ
Tôi sẽ phụ trách với anh!
Theo bản năng nuốt một ngụm nước bọt, cô ngước mắt lên khẩn trương nhìn người đàn ông trước mặt, "Dịch thiếu. . . . . . Cái đó, tối ngày hôm qua tôi không có, phản đối anh làm chuyện gì chứ?"
Khẽ tựa vào trên giường, anh ngước mắt nhìn cô gái nhỏ trước mặt vì khẩn trương mà nhếch nhác, mơ hồ còn mang theo chút buồn ngủ, nhất là thấy một đầu tổ quạ, xem ra càng thêm đáng yêu giống như là chuột chũi lạc đường, làm cho người ta không nhịn được mà muốn thương yêu!
"Không có." Chau chau mày, anh lắc đầu một cái, thu lại nụ cười thản nhiên nơi đáy mắt, trên gương mặt tuấn tú hiện lên vẻ lười biếng giống như là trêu chọc một con mèo nhỏ, nghiêm túc khiến người ta hoài nghi!
". . . . . . Thật sự không có?" Nhìn vẻ mặt kỳ quái kia, Úc Tử Ân sững sờ nắm chặt chăn mỏng hơn, tâm tình vốn đang khẩn trương lại bị vẻ trấn định của anh làm cho kinh sợ: "Cái đó tôi. . . . . . Tôi thật sự không nhớ tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì!"
Sớm biết cô cũng đã không uống nhiều rượu như vậy, biết rõ mình không uống được rượu mà còn liều mạng uống sạch một chai rượu đỏ, nếu thật sự say rượu mất lý trí thì nên làm cái gì đây? !
Không nhìn được nét mặt của cô, anh cúi đầu nhìn qua đồng hồ đeo tay, "Đã hơn tám giờ, rời giường rửa mặt đi, đợi lát nữa ra ngoài ăn điểm tâm! Tôi thuận đường đưa em đi làm!"
". . . . . ." Sững sờ nhìn dáng vẻ nhẹ nhàng kia, giống như thật sự chưa xảy ra cái gì, cô không khỏi nuốt một ngụm nước bọt, gật đầu một cái, đứng dậy từ trên giường, lôi chăn mỏng chạy như bay vào phòng tắm.
Nửa nghiêng thân thể, Dịch Khiêm nhìn cửa đóng sầm một cái, giơ tay lên sờ sờ cánh môi bị cô hôn một cái, xúc cảm ấm áp mềm mại hình như còn chưa rút đi, nhớ tới bộ dáng khẩn trương của cô, anh cười cười bất đắc dĩ, xoay người đi ra khỏi phòng ngủ.
Đứng ở trong phòng tắm, Úc Tử Ân nhìn bộ dáng rối bời trong gương, nghĩ tới cái lơ đãng ngoài ý muốn vừa nãy, vô cùng phiền muộn không nhịn được nện một quyền đập lên gương trước mặt!
Rượu cồn hại người rất thảm, về sau phải ghi nhớ kỹ, sẽ không thể vì một số chuyện một số người mà mua say, thật sự không biết phải tính thế nào!
——《 quân môn cưng chiều cưới 》——
Đợi sau khi cô rửa mặt xong ra ngoài, ghé đầu nhìn về phía phòng ăn, không ngờ thấy Dịch Khiêm đã đổi xong quần áo, giờ phút này đang ngồi ở trên bàn thưởng thức cà phê lật xem báo buổi sáng, như thường ngày, tây trang phẳng phiu ưu nhã cực kỳ, hình như lại trở về hình tượng Quý công tử dịu dàng khiêm nhã, không chút lụn bại của cả đêm không ngủ tốt.
Nghe được tiếng bước chân, người đàn ông ngẩng đầu lên từ trên tờ báo, hơi quan sát cô một lượt, áo thêu màu lam nhạt và quần tây đen, tóc dài đen như mực vòng sau ót, đoan trang già giặn như OL (office lady) lạnh lùng, trên mặt thản nhiên, có tinh thần hơn nhiều so với bộ dáng nhếch nhác vừa nãy.
Chậm rãi thu hồi ánh ămts, anh kéo cái ghế bên cạnh ra, hướng cô vẫy vẫy tay, "Tới đây ăn điểm tâm đi!"
"Được. . . . . ." Đi lên trước, cô liếc nhìn quần áo trên người anh đã được đổi qua, không hiểu hỏi: "Anh. . . . . . thay quần áo?"
"Ừ, vừa kêu Văn Khâm đưa tới, còn có bữa ăn sáng." Dừng chốc lát, anh đem sữa đậu nành trước mặt cho cô, "Mau ăn đi, nếu không đợi lát nữa sẽ tới trễ!"
"Ừm. . . . . ." Nhìn thức ăn ở Thập Tam Lâu Việt - Quảng Đông trước mặt, lại nhìn người đàn ông cấp trên bên cạnh chưa có ý định dùng bữa sáng, không biết sao đ