pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342390

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2390 lượt.

hím nghe, lễ phép mở miệng: "Xin chào ngài. Tôi là thư ký của Tổng giám đốc Dịch, bây giờ Tổng giám đốc Dịch đang bận họp, có gì cần xin ngài cứ truyền đạt ạ?"
"Làm phiền cậu nói với cậu nhỏ chừng nào họp xong thì gọi điện lại cho tôi!"
"Được ạ!" Sau khi cúp điện thoại, Văn Khâm bước vào phòng họp, các nhân viên đến tham dự hội nghị đã có mặt, trong phòng họp yên tĩnh, chỉ nghe thấy âm thanh lật tài liệu soạt soạt, nhìn thấy anh đi vào, cả đám quản lý cao cấp ngẩng đầu lên nhìn anh một cái, chờ đợi chủ tịch chỗ ngồi xuống ghế rồi tuyên bố hội nghị bắt đầu.
Hai hội nghị liên tiếp hơn ba giờ, đợi đến khi hội nghị kết thúc thì cũng là giờ tan làm. Dịch Khiêm nhìn đồng hồ dưới màn hình laptop một chút, sau khi hoàn thành nội dung cuối cùng, anh tổng hợp đôi câu rồi tuyên bố tan họp.
Nếu như không thích, anh sẽ không đối xử với cô dịu dàng như thế, cũng không phí hết tâm tư vì cô.
Chỉ mới suy nghĩ như vậy, đã để cho lòng Lam Mộ Duy như dao cắt, dù sao nhiều năm như vậy, dù đã nhiều năm trôi qua, anh chưa thấy cậu nhỏ để ý đến người phụ nữ nào, có thể nói Ân Ân là người duy nhất.
"Thích hoặc là không thích, không nằm trong phạm vi can thiệp của cháu, chỉ cần cháu quản lý tốt tình cảm của mình! Chân đứng hai thuyền, sẽ làm cho việc rối lên, cháu nên suy nghĩ lại!" Dứt lời, không đợi đầu kia người mở miệng, anh trực tiếp cúp điện thoại.
Thu hồi điện thoại di động, anh ngước mắt trông về phía xa, liên tục mở ra các cuộc hội nghị, đột nhiên cảm thấy hơi mệt mỏi.
"Văn Khâm." Anh đứng bên cửa sổ, nhàn nhạt mở miệng, hai từ này thoát ra khỏi miệng anh, có một cổ ưu nhã đến khó tả.
"Dạ, tổng giám đốc!" Văn Khâm đứng sau lưng, nhanh nhẹn đáp một tiếng, đứng yên chờ đợi anh trả lời.
"Tình trường và thương trường, theo ý của anh có nên không từ thủ đoạn để đạt được mục đích hay không?" Anh nắm chặt di động trong tay, bốn chữ ‘không chừa thủ đoạn’ nào, từ khi bắt đầu cho đến cuối cùng anh cũng không muốn dùng thủ đoạn để có được cô.
Đối với cô, anh thật sự muốn dùng tâm, cùng cô trò chuyện, anh cơ hồ đã dùng hết sự dịu dàng của cuộc đời mình cho cô. Đối với anh chỉ cần vật đó là thứ anh cần thì chắc chắn sẽ nằm trong tay anh, mặc dù không chiếm được, anh cũng có thể không từ thủ đoạn nào để có được, duy nhất chỉ có cô là ngoại lệ mà thôi.
"Tổng giám đốc. . . . . ." Văn Khâm ngẩn người, không ngờ Dịch Khiêm sẽ nói chuyện riêng với mình, mặc dù bí mật hai người cũng là bạn bè thân thiết, chỉ là thật lâu rồi Văn Khâm chưa nghe Dịch Khiêm nói đến chuyện riêng, mà đó còn là chuyện tình cảm cá nhân.
"Nói đi, anh muốn nói gì, tôi không ngăn cản anh" Vào giờ phút này, anh chỉ muốn tìm người trò chuyện mà thôi
"Thương trường sát phạt quyết đoán, bằng sự quyết đoán và tài trí hơn người mới thắng được, nhưng tình trường. . . . . . Có lúc không nên để trộn lẫn tia tính toán. Giống như tiểu thư Úc là một người rất kiêu ngạo, yêu và hận được chia rõ ràng như vậy, nhưng nếu cô ấy biết được người mình dành sự tin tưởng lại tính toán và thủ đoạn, sợ rằng sẽ phá hủy lòng tin của cô ấy một lần nữa, cũng sẽ trở nên đề phòng, nếu suy nghĩ công phá lòng của cô ấy bằng cách này thì sẽ rất khó thực hiện."
"Đúng vậy, cô ấy phân biệt yêu hận rất rõ ràng, không được trộn lẫn, không có một tia mơ hồ, có lúc tính tình của cô ấy làm cho người ta phải nhức đầu." Khẽ cười một tiếng, anh giống như kẻ đã suy nghĩ ra cái gì đó, chậm rãi xoay người lại, gương mặt anh tuấn lại khôi phục vẻ lạnh nhạt trước kia, "Đi sửa sang lại tài liệu hội nghị một chút rồi về thôi! Hôm nay tôi sẽ tự lái xe về nhà, anh cũng dọn dẹp rồi về sớm một chút."
"Được!" Gật đầu một cái, Văn Khâm nhìn anh một chút, sau đó nhanh chóng thu thập tài liệu trên bàn, trước khi ra khỏi phòng họp không quên nói lời tạm biệt với anh.
Phòng họp to như thế lại một lần nữa rơi vào yên tĩnh, trở lại ghế ngồi, Dịch Khiêm mở Laptop ra xem tài liệu, đem hồ sơ đã có sẵn chỉnh sửa lại hình thức, một tấm hình rơi vào tầm mắt anh, khiến cho sắc mặt anh biến đổi, có sung sướng, có an tĩnh, có ưu thương, có quật cường, mỗi một vẻ mặt của cô đều thật sinh động, quật cường cũng tốt, kiêu ngạo cũng tốt, vui vẻ cũng tốt, mặc dù chỉ là như vậy, cũng có thể làm tâm tình của anh dao động rồi.
"Ân Ân..."
Anh tiếng gọi khẽ, giọng nói chân tình có chút nỉ non vang khắp phòng họp, một tiếng một tiếng quanh quẩn, rồi sau đó an tĩnh trở lại.
Lúc chuẩn bị về nhà, anh bất ngờ nhận được gọi điện thoại tới của Úc Tử Ân, thấy số hiển thị trên màn hình, môi mỏng không tự chủ khẽ cong lên.
Đem xe dừng lại bên đường, anh nhận điện thoại, dịu dàng lên tiếng: "Ân Ân?"
"Dịch thiếu...." Ở đầu dây bên kia, Úc Tử Ân nhìn một bộ quần áo trong ngăn tủ, có chút khó xử vặn lông mày "đi Thụy Sĩ trượt tuyết, cần mang theo đồ gì để chống lạnh ạ?"
Lần trước đi Russia nhìn tuyết về, đồ chống lạnh để hết lại nhà Úc Bảo Sơn, cô ngại phiền toái khi quay về nhà một lần nữa, bởi quay về có hơi khó khăn.
Hoặc là trở về cầm theo, hoặc là mua lại lần nữa, mới vừa do dự, tay đã khô