Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342269

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2269 lượt.

o, đồng ý chứ?”
“Có thể đồng ý, nhưng phải trả tiền thuê phòng!” Ở chỗ cô cũng không phải là không được, dù sao cô ở một mình, phòng ốc cũng rất rộng rãi, chính là uất ức thiếu gia như anh.
“Không thành vấn đề.” Người nào đó gật đầu một cái, sảng khoái đồng ý.






Boss lớn phía sau màn
Con người Dịch Khiêm Mạch thật đúng là nói gió thì có mưa, nói chuyển là chuyển qua ở luôn, mới vừa cơm nước xong thì căn dặn quản gia đem tất cả đồ dùng hằng ngày của anh đóng gói đưa tới, ngủ trưa tỉnh lại, Úc Tử Ân đi ra phòng ngủ, liếc nhìn mấy rương hành lý để trong phòng khách, không khỏi sửng sốt!
Tầm mắt dời đi, cuối cùng rơi vào bóng dáng xem văn kiện trên ghế sa lon trong phòng khách, cảm thấy có chút nhức đầu, nhìn trận chiến này, anh thật đúng là quyết định đến chỗ cô thường trú rồi!
Nghe được tiếng bước chân, Dịch Khiêm Mạch ngẩng đầu lên từ trong tài liệu, thấy là cô, nửa cười vẫy vẫy tay, trên gương mặt tuấn tú loáng thoáng còn lưu lại vẻ nghiêm túc lúc xử lý công việc, "Tới đây."
Dụi dụi con mắt, Úc Tử Ân nhấc chân đi lên trước, đặt mông ngồi xuống bên cạnh anh, trên mặt mệt mỏi còn mang theo một chút buồn ngủ, tựa vào trên vai anh, cô đưa tay lấytài liệu trong tay anh nhìn xem, phát hiện mình xem không hiểu, trực tiếp ném lên trên bàn, rồi lật người nằm ngửa trên đùi anh, gối đầu trên bắp đùi của anh, miễn cưỡng ngước mắt nhìn anh: "Dịch tiên sinh, động tác dọn nhà của ngài cũng thật là có hiệu suất! Anh không kịp chờ đợi muốn ở chung với em đến thế à?"
Giơ tay lên sờ sờ mặt của cô, Dịch Khiêm Mạch yêu thương nhìn người phụ nữ nhỏ lười biếng trước mặt, khẽ mỉm cười, "Không phải không thể chờ đợi, mà là đã muốn rất lâu rồi."
"Em sợ đến lúc đó em phải bảo vệ hộ hoa sứ giả! Anh không thể uống rượu, được em che chắn cho anh!"
"Sao anh có thể không biết xấu hổ như vậy chứ?" Anh nửa cười, hình như rất thích thấy bộ dạng cô bao che cho con, để cho anh cảm giác hết sức thành công!
"Phải phải, Dịch tiên sinh không cần khách khí!"
". . . . . ."
——《 quân môn sủng hôn 》——
Vì ứng phó lễ chúc mừng buổi tối, Dịch Khiêm Mạch cố ý mang Úc Tử Ân đi Thập Tam Lâu ăn cơm tối trước mới thoải mái nhàn nhã đi hướng Kim Cung.
Ngồi ở trong xe, Úc Tử Ân đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, quay đầu nhìn về phía người đàn ông bên cạnh, "Chuyện anh cầu hôn với em hiện tại đoán chừng toàn bộ người thành phố C đều biết, tờ báo ngày mai còn có thể ra bài viết, anh định nói với cha em thế nào đây?"
"Anh đã từng nói với bên bác trai rồi, ngày mai anh sẽ chính thức tới cửa thăm hỏi." Quay đầu, anh nhẹ tay véo cô, mặt cười đến dịu dàng.
Nghiêng đầu, cô quan sát anh một lúc lâu, "Sẽ không phải là đã sớm tiền trảm hậu tấu chứ?"
"Xem như thế đi, chỉ là chuyện cầu hôn lớn như vậy, có lẽ vẫn muốn tự mình tới cửa nói với bác ấy, nếu không người vãn bối như anh sẽ quá thất lễ." Ngừng tạm, anh nhìn chằm chằm vào cô, "Đi đến nhà em thăm hỏi xong, em cũng phải theo anh về Bắc Kinh thăm hỏi cha mẹ anh đấy."
"Hả? Nhanh như vậy? ! Em. . . . . . Em còn chưa chuẩn bị tâm lý tốt!" Hoặc là nói, cô căn bản chưa từng nghĩ tới cái vấn đề này, lần này anh đột nhiên cầu hôn, hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của cô.
"Gặp cha mẹ anh không cần chuẩn bị tâm lý gì cả, coi như là đi thăm trưởng bối là được, cha mẹ anh sẽ không ăn em đâu, đừng lo lắng, mọi việc đã có anh đây!"
"Éc. . . . . . Nếu cha mẹ anh không thích em thì làm thế nào?" Nhớ tới mẹ Lam Mộ Duy, trong lòng cô còn rụt rè, đoạn trí nhớ kia, đến nay cô vẫn thấy rõ mồn một trước mắt.
Theo bản năng nắm chặt lấy tay anh, cô khẽ run nhìn anh, ánh mắt không tự chủ nhấp nháy mấy phần.
Làm như hiểu được cô đang lo lắng cái gì, anh tự tay ấn cô vào trong ngực, "Đừng lo lắng, cha mẹ anh gặp lại em nhất định sẽ rất vui mừng, bọn họ không quan tâm đến địa vị xã hội, sẽ không để trả qua những chuyện năm đó. Nếu bọn họ biết anh có bạn gái, khẳng định rất vui mừng."
"Những chuyện năm đó. . . . . . Anh biết?" Cô không hiểu, ngẩng đầu lên, chuyện năm đó cho dù là Lam Mộ Duy cũng biết không nhiều lắm, làm sao anh có thể biết?
"Chị anh đã từng đi tìm em, anh biết rõ, sau Mộ Duy bị chị ấy trục xuất ra khỏi nước, anh cũng không có ngăn lại." Hay là nói, đối với quyết định của chị gái, anh cũng không muốn nhúng tay quá nhiều.
"Thời gian 5 năm, cảm giác giống như là đang nằm mơ, em vẫn còn sợ hãi đối với mẹ Lam Mộ Duy, lần này theo anh trở về, gặp lại bà ấy thì em làm thế nào? Em sợ bà ấy lại mắng em là Hồ ly tinh, hết quyến rũ con trai bà ấy lại tới quyến rũ em trai bà ấy ….”
“Đứa ngốc, nói cái gì thế! không nên chửi bới chính mình như vậy, trong lòng anh thì em chính là tốt nhất, mặc dù đó là chị anh, anh cũng không cho phép bất luận kẻ nào chửi bới em. hiện tại là anh cưới vợ, không phải chị ấy lấy con dâu, hôn nhân là chuyện lớn của anh, cha mẹ anh mới có tư cách nhún tay, những người khác không có quyền. cho dù cha mẹ anh không đồng ý, anh cũng có biện pháp để cho bọn họ đồng ý.”
Coi n


Teya Salat