80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342347

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2347 lượt.

ang lên, Úc Tử Ân giơ tay lên nhận, đầu bên kia truyền đến giọng nói êm ái của Lam Mộ Duy "Ân Ân, tới phòng làm việc của anh một chuyến."
"Được, tôi biết rồi!" Bây giờ là thời gian làm việc, Phó tổng giám đốc Lam triệu tập, cô không có lý do gì không đi, nếu thật không đi, ngược lại càng khiến cho bọn họ trở nên mờ ám hơn.
Trước cửa phòng làm việc, cô lễ phép giơ tay lên gõ cửa, sau khi lấy được đồng ý của người bên trong, lúc này cô mới đẩy cửa đi vào.
Lần đầu tiên tới phòng làm việc của Lam Mộ Duy, cô quét mắt nhìn chung quanh, tìm được bóng dáng anh sau bàn công tác, nhấc chân đi lên trước, trên bàn làm việc là một vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Phó tổng giám đốc Lam, anh tìm tôi?"
"Ừ, Ân Ân." Từ trong tài liệu ngước mắt lên, liền nhìn thấy cô, Lam Mộ Duy nâng ra nụ cười rồi khép tài liệu lại, "Mời ngồi!"
Kéo ghế ra, Úc Tử Ân lạnh nhạt ngồi xuống, ngước mắt an tĩnh chờ chỉ thị của người đàn ông đối diện
"Anh đã đọc tin tức ngày hôm nay rồi." Nghiêng người sang, Lam Mộ Duy cầm tờ báo lên, nhìn chằm chằm vào mắt cô, dịu dàng mà chuyên chú: "Em. . . . . . không có sao chứ?"
Chau mày, Úc Tử Ân vô tội trừng mắt nhìn, "Tôi không sao! Có chuyện gì ạ? Không phải ba ngày hai bữa báo chí đều có những tin bát quái như vậy sao? bây giờ tôi đối với với những tin tức này đã tập thành thói quen rồi."
Cho đến hiện tại cuộc sống của cô và Đường Minh Lân chưa có gì gọi là bí mật riêng tư, tất cả đều được đem ra ánh sáng cho mọi người biết, dần dà không tập thành thói quen cũng không được.






Ghen?
Không khí có chút lúng túng.
Nhìn người phụ nữ trước mặt, Lam Mộ Duy đột nhiên cảm thấy Úc Tử Ân đối với anh vô cùng lạnh nhạt và xa lạ.
Chuyện đã qua nhiều năm rồi, có lẽ năm tháng đã làm cô kiên cường và mạnh mẽ hơn. Đã năm năm không gặp, gặp lại thì trên người của cô đã nhiều hơn vẻ lạnh lẽo, lạnh được độ khiến anh chẳng thể đến gần được.
Cô càng lạnh nhạt không quan tâm, anh càng cảm thấy cự ly giữa cô và anh chẳng thể nào vượt qua được.
"Hôn nhân cần kinh doanh, lại gây ra nhiều chuyện như thế đối với em cũng không tốt. Cho dù hai vợ chồng sống qua ngày, cũng không nên làm ầm ĩ như vậy, anh nhớ được em đã từng nói, bình yên mới là thật, không phải sao?"
Mới vừa đi xuống phòng làm việc, điện thoại di động trong túi chợt vang lên, cô đi tới cửa sổ sát đất, liếc nhìn cái tên hiển thị bên trên, do dự một lát rồi trực tiếp nhấn phím tắt.
Ánh mặt trời sáng rỡ từ bên ngoài cửa sổ sát đất truyền tới, cô híp mắt nhìn con đường phía dưới, cái nóng ran giữa trưa hè xuyên qua cửa sổ thủy tinh, khiến cho ta có thể cảm thụ nó rõ ràng.
Trong chốc lát, điện thoại di động lần nữa vang lên, cầm điện thoại lên và nhìn vào, vẫn là số của Đường Minh Lâm
Tính kiên nhẫn của người ở đầu dây bên kia thật tốt, cô lần lượt tắt máy, thì anh lại một lần nữa gọi lại, thì ra cô không nhận điện thoại thì anh sẽ buông tay.
Thời điểm điện thoại reo lần thứ N, lúc này Úc Tử Ân mới nhận điện thoại, xoa xoa cái trán đau buốt của mình, giọng nói lạnh lạnh nhạt: "Xin hỏi Tam Thiếu gọi điện thoại cho tôi là có chuyện gì sao?"
"Bà xã. . . . . ." Người ở đầu dây điện thoại bên kia như vừa sặc một tiếng, lời nói vừa ra khỏi miệng đã kéo cô trở về, "Bà xã, cái đó. . . . . ."
"Có lời gì muốn nói, tôi nghe, không có chuyện nhàm chán gọi đến đây tán gẫn, tôi còn rất bận, cúp."
"Haizzz, bã xã em chờ một chút!" Người đầu dây bên kia nghe vậy liền nóng nảy, "Bã xã, những chuyện trên báo viết anh đã thấy rồi, em. . . . . . Có thể nghe anh giải thích được không? Chuyện này thật không phải không như lời cánh truyền thông đâm thọt!"
"À, anh gọi điện thoại đến cho tôi là vì chuyện này sao? Trước kia xì căng đan như vậy chẳng phải là chuyện như cơm bữa sao? Thế vì sao hôm nay anh lại khẩn trương như vậy? Chẳng lẽ là anh đã làm chuyện gì có lỗi với tôi rồi?"
"Bà xã, em nghe lời anh nói này, gần đây anh không có tạo ra xì căng đan nào cả? Chuyện ở sân bay chỉ là trùng hợp ngẫn nhiên mà thôi, anh cũng không ngờ là đám nhà báo lại bắt gặp! Bà xã, anh và Dao Dao chỉ là vô tình gặp nhau trên máy bay mà thôi, mọi chuyện không như em nghĩ đâu."
"Tôi nghĩ như thế nào? Tam Thiếu, tôi đã nói là tôi không muốn nhắc lại chuyện ngày hôm qua rồi? Tôi nghĩ anh đã suy nghĩ quá nhiều rồi, anh là Đường Tam thiếu đào hoa ai cũng biết, có phải vì những lúc tôi không phối hợp khiến cho anh không thoải mái? Thiếu gia, hôm nay gọi điện thoại tới chỉ có dụng ý này sao? Trách cứ tôi là vợ nhưng lại không biết chăm sóc chồng? Nếu như là vậy thì thật xin lỗi rồi, gần đây tôi không có tâm tình gì để cùng anh gây náo loạn, thật ngại quá! Về sau tôi nhất định phối hợp, OK?"
"Bã xã . . . . ." Liên tiếp nhiều vấn đề ập tới như thế, giọng của kẻ gây sự Đường Tam Thiếu nhất thời trở thành ấp úng không biết nên nói gì.
"Còn chuyện khác sao?" tính khí Đường Tam thiếu vô cùng khó đoán, lại còn là nói thông qua điện thoại, nên cô càng không muốn phí công dò xét, hôn nhâ