Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341682
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1682 lượt.
i hồ đặc quánh, như thể tất cả đều dính lại với nhau, đầu đau như vỡ, nước mắt lặng lẽ trào ra.
Hứa Gia Trì im lặng lạ lùng. Lữ Thiên Ba quả nhiên lừa gạt anh, mà anh lại còn che giấu thay anh ta. Làm sao anh xứng đáng với Thiệu Mân Quân, và làm sao nói năng gì được với Dư Tịnh. Anh phẫn nộ đấm lên còi xe, phát ra một âm thanh cực lớn.
Lữ Thiên Ba và Thư Nhã cùng nhìn lại, vẻ mặt từ sửng sốt đến ngượng ngập rồi sau cùng là thản nhiên đã chọc tức Hứa Gia Trì, anh mở cửa xe định nhảy xuống thì Thiệu Mân Quân đã kéo anh lại, van nài: “Gia Trì chúng ta đi thôi.”
Ánh mắt cô loang loáng lệ, vẻ mặt bị thương, lại khẩn cầu lần nữa: “Chúng ta đi thôi.”
Thiệu Mân Quân không đòi Hứa Gia Trì đưa mình về nhà mà đến một phòng trà.
Bà chủ phòng trà có vẻ rất thân thuộc với cô, thấy bộ dạng thất thấn của cô thì thân thiết hỏi thăm. Thiệu Mân Quân không nói năng gì, liền gọi một thùng bia.
Bà chủ giật bắn mình, len lén hỏi Hứa Gia Trì: “Cô ấy sao vậy?”
“Cứ cho chị ấy đi, có tôi trông chừng, không sao đâu.” Hứa Gia Trì biết bây giờ cô cần trút bỏ mọi thứ, đồng thời cũng cần chất cồn để làm tê liệt bản thân. Tuy rằng mượn rượu giải sầu càng sầu, nhưng lúc bi thương thì ai quan tâm tới chuyện đó.
Bà chủ mang bia ra, ra dấu tay với Hứa Gia Trì: “Có gì gọi tôi.”
Hứa Gia Trì gật đầu.
Thiệu Mân Quân mở hai lon bia, đẩy một sáng cho Hứa Gia Trì: “Nào uống với chị.”
“Em không uống được, lát nữa phải đưa chị về nhà.”
“Thật mất hứng.” Thiệu Mân Quân hậm hực, ngửa đầu lên uống ừng ực một ngụm lớn.
Hứa Gia Trì ngoài thở dài ra thì chỉ biết thở dài: “Uống chậm thôi.”
Tâm trạng Thiệu Mân Quân rất tệ, lại thêm tửu lượng kém, nhanh chóng uống đến say khướt. Có những người say rồi thì đặc biệt nói nhiều, có những người sẽ khác hẳn lúc bình thường, có những kẻ sẽ nóng nảy đánh nhau với người khác, còn Thiệu Mân Quân uống sau chỉ biết cười ngô nghê. Cô nằm bò ra bàn cười khì khì với Hứa Gia Trì, dạ dày đảo lộn, cô bịt miệng nấc một cái, rồi lại bắt đầu cười.
“Chị đừng chạy lung tung, em trả tiền xong sẽ đưa chị về nhà.”
Thiệu Mân Quân ngoan ngoãn gật đầu.
Đến khi Hứa Gia Trì trả tiền xong quay lại thì không thấy bóng dáng Thiệu Mân Quân đâu. Hứa Gia Trì sợ tới độ suýt mắc bệnh tim, cũng may rất nhà có người dìu Thiệu Mân Quân đi từ nhà vệ sinh ra.
Hứa Gia Trì sững sờ, là Liên Siêu.
Thiệu Mân Quân hình như đã ói một tận trong nhà vệ sinh, lông mày cau chặt, trông vô cùng khó chịu. Liên Siêu dùng khăn bông ấm lau miệng cho cô, giọng dịu dàng: “Mân Quân, có muốn uống nước ấm không?”
“Không cần, em muốn về nhà.”
“Ừ, anh đưa em về.” Liên Siêu ngẩng đầu lên mới thấy Hứa Gia Trì, nhíu mày: “Là cậu tới đây cùng Mân Quân à?” Anh cực kì nghi hoặc, buổi chiều là Dư Tịnh bây giờ lại là Hứa Gia Trì, hai vợ chồng này có chuyện gì đây?
“Đúng.” Hứa Gia Trì hỏi: “Bác sĩ Liên sao lại ở đây?”
“Tiểu Văn gọi điện thoại cho toi, nói là Mân Quân uống quá nhiều.”
“Tiểu Văn?” Hứa Gia Trì nghi ngại.
Liên Siêu hất cằm về phía quầy, Hứa Gia Trì vỡ lẽ, hóa ra là bà chủ.
“Nếu cậu có việc thì giao cô ấy cho tôi, tôi đưa cô ấy về.”
Hứa Gia Trì đương nhiên không mong gì hơn: “Vâng, vậy làm phiền anh.”
“Không cần khách sáo.” Liên Siêu liếc nhìn Thiệu Mân Quân đôi mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng: “Cô ấy làm sao vậy?”
Hứa Gia Trì chưa kịp nói thì Thiệu Mân Quân đã khẽ lắc đầu với anh, ra hiệu anh đừng nói.
“Anh cứ hỏi Mân Quân đi, nếu chị ấy muốn thì sẽ nói anh biết.” Quá khứ giữa Thiệu Mân Quân và Liên Siêu cực kì phức tạp rắc rối, Hứa Gia Trì cũng không muốn xen vào.
Liên Siêu nhìn Hứa Gia Trì bằng ánh mắt dò xét, rồi lại nhìn Thiệu Mân Quân, bốn mắt nhìn nhau, cô vội đưa mắt nhìn đi nơi khác.
Hứa Gia Trì ho khẽ: “Vậy em đi trước, bác sĩ Liên, phiền anh chăm sóc Mân Quân nhé.’
“Chắc chắn.” Liên Siêu đáp.
Trong lòng Hứa Gia Trì ngập tràn cảm giác hổ thẹn với Thiệu Mân Quân, anh không nên tin Lữ Thiên Ba, nếu anh nói cho Thiệu Mân Quân sớm hơn, có lẽ cô đã không tổn thương nặng như bây giờ. Anh tin chắc giữa Lữ Thiên Ba và Thư Nhã không còn dính líu gì, thậm chí còn vì chuyện này mà cãi nhau với Dư Tịnh không chỉ một lần, bây giờ chuyện xảy ra, làm sao anh có thể nói với Dư Tịnh được đây.
Cách một cánh cửa Dư Tịnh cũng không hề bình tĩnh. Rõ ràng Hứa Gia Trì có tâm sự, trước kia anh có chuyện gì cũng không hề giấu cô, hành động tối nay khiến cô thực sự khó hiểu.
Hai vợ chồng nằm trên giường mỗi người ôm một tâm sự riêng, suốt đêm không ngủ.
Hứa Gia Trì đi rồi, không khí giữa Thiệu Mân Quân và Liên Siêu lại căng thẳng.
“Anh đi trước đi, em còn muốn ngồi lại một chút.” Thiệu Mân Quân đổi ý, thực ra là không muốn Liên Siêu đưa cô về.
Liên Siêu kéo ghế ra ngồi xuống: “Vậy anh ngồi với em.”
Thiệu Mân Quân từ chối: “Em muốn yên lặng một mình.”
“Anh sẽ không làm phiền em.” Liên Siêu kiên trì.
Thiệu Mân Quân quay mặt đi, cầm ly nước ấm lên dần dần uống cạn.
Liên Siêu vẫn không kìm được: “Mân Quân, xảy ra chuyện gì rồi?”
“Chẳng phải anh nói không làm phiền e