Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341772
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1772 lượt.
hi kết thúc bằng việc bên kia mất ngủ. Đinh Mùi do uống say nên hơi thở nặng nhọc rất khó nghe, nhưng tiếng thở đều đều phập phồng trong yên lặng đó, lại khiến Quyển Nhĩ an tâm lạ thường. Cô sẽ cứ nghe anh thở như thế một lúc rồi mới tắt máy. Nếu Quyển Nhĩ là người ngủ trước, đa phần Đinh Mùi sẽ không cam chịu, nhất định sẽ hò hét gào thét gọi Quyển Nhĩ dậy bằng được mới thôi. Có một làn cả hai cứ thế giữ điện thoại và đều ngủ quên mất, kết quả là họ nợ nhiều tiền điện thoại tới mức bị cắt thuê bao.
Những bài học như thế luôn khắc cốt ghi tâm, sau này nếu giữa đêm mà Đinh Mùi gọi đến, Quyển Nhĩ vừa nhấc máy lên sẽ nói ngay “Nói xong nhớ tắt máy đấy”. Còn Đinh Mùi hễ gọi điện thoại cho Quyển Nhĩ, sẽ mở miệng nói ngay: “Anh biết rồi, nói xong anh sẽ cúp máy”. Nói những lời như thế ra, khiến anh cảm thấy rất vô vị.
“Lục Quyển Nhĩ, em có cần phải cân đo đong đếm như thế không?”
“Em không có tiền.” Đặc biệt là không có tiền trả cho việc chỉ nghe tiếng thở của người khác.
Cô học Thạc sĩ có học bổng nên cố gắng để không phải xin tiền nhà nữa.
Cũng may sau khi học Thạc sĩ, cô có vài cơ hội có thể kiếm thêm tiền, làm giám khảo, chấm thi, dịch các bài viết ngắn, những công việc như thế cũng giúp cô kiếm được chút ít. Sau khi thân thiết hơnNguyệt Hạ, được anh ấy giới thiệu, cô còn đảm nhiệm chuyên mục âm nhạc. Nhiệm vụ chủ yếu là dịch lịch sử âm nhạc, cô từng học đàn piano nên việc này không quá khó.
Nhưng cộng tất cả những thu nhập đó vào, cố gắng thì cũng chỉ đủ chi tiêu. Huống hồ, đa số các thu nguồn thu nhập đều không ổn định, lúc đó việc thì có thể kiếm được vài trăm tệ, không thì chẳng có tí thu nhập nào, đành phải sống nhờ học bổng của trường. Tiền tiết kiệm để trong thẻ không thể lấy ra tiêu linh tinh, đấy chính là cách quản lý tài chính của Lục Quyển Nhĩ.
“ Anh mua cho em một thẻ cào năm trăm tệ.” Đinh Mùi cũng hết cách với một Lục Quyển Nhĩ đột nhiên lại trở nên thực tế tới đáng sợ như thế.
“Hả? Bao giờ? Sao đột nhiên lại nghĩ đến việc mua thẻ điện thoại cho em?” Năm trăm tệ không phải một con số nhỏ.
“Ở đài họ phát, không cào nhanh sợ hết hạn.”
Mặc dù Đinh Mùi nói như thế nhưng Quyển Nhĩ vẫn đánh giá cao tấm lòng của anh. Cho dù là sắp hết hạn nên phải mang ra dùng, nhưng không cho người khác, mà lại cho cô! “Cũng không dùng hết nhiều như thế!”.
Đinh Mùi biết, thực ra những thứ anh có thể cho Quyển Nhĩ không nhiều. Mỗi lần chỉ ít một ít một, đều đã tính toán rất kỹ, thấy hợp lý mới cho cô.
Tình trạng thấy tiếng mà không thấy người của họ được duy trì cho tới hôn lễ của La Tư Dịch, mới thực sự kết thúc.
Hôn lễ của La Tư Dịch và Sách Lang được tổ chức rất long trọng và mang màu sắc dân tộc. Việc lo liệu cho toàn bộ đám cưới đều do Sách Lang nhờ người giúp, Quyển Nhĩ và các bạn cũng không giúp được gì nhiều. Chỉ là trước hôn lễ một ngày, mấy bạn cùng phòng khóa đó đều tập trung ở nhà La Tư Dịch, rủ rỉ rù rì trò chuyện với nhau. Mặc dù ai cũng biết phải để La Tư Dịch ngủ giữ sức để ngày mai làm một cô dâu xinh đẹp, nhưng khi gặp nhau không ai kìm chế được. Người này nói một câu, người kia tiếp một câu, mà một khi đã nói thì thật khó để khống chế.
Do mất ngủ trầm trọng nên cả ngày hôm sau Quyển Nhĩ lâng lâng như người trong mộng. La Tư Dịch mặc áo cưới, đeo thêm đá quý, xinh đẹp, rực rỡ tới mê người. Không biết từ lúc nào, Quyển Nhĩ thấy La Tư Dịch không còn vẻ sắc bén, lấn lướt người khác nữa, chỉ cảm thấy cô ấy rất dịu d lúc nào cũng giữ nụ cười trên môi, khi khóc cũng là ước mắt rơi mà môi vẫn cười.
Quyển Nhĩ và Đinh Mùi trở thành người trong gia đình, bận trong bận ngoài, chào hỏi đón tiếp khách khứa. Lúc hai người được ngồi cũng là lúc tiệc vào hồi kết.
“Em thế nào?”
“Anh thế nào?”
Khi hai người ngồi xuống, hỏi thăm nhau một câu, đều nhận ra cả hai đã uống không ít.
“Công việc thế nào?”
Đã là cuối tháng Tư, Tôn Mộc Nam và mấy bạn khác về cơ bản đã xác định được phương hướng cho tương lai. Quyển Nhĩ nghe theo lời của ba mẹ, tới phòng nghiên cứu ở Đại học J làm việc, nghe nói hiệu trưởng trường đó đã thông qua rồi, nên chắc là cứ thế mà làm thôi.
Mọi việc đa được sắp xếp như thế, nhưng mỗi lần cô nói chuyện với Đinh Mùi, nước mắt đều rơi lã chã. Phải, cũng chỉ là cô len lén khóc mà thôi, không dám khóc thành tiếng, thậm chí còn cẩn thận nén tiếng nấc nghẹn lại. Mọi việc đã được quyết định, không thể thay đổi nữa, cô định khóc cho ai xem chứ?
Nhưng vừa uống rượu, lại bị Đinh Mùi hỏi như thế, hai mắt lại đỏ hoe.
“Khóc gì? Có gì không ổn sao?” Đinh Mùi tỏ vẻ ngạc nhiên, hai ngày trước, lúc nói chuyện điện thoại mọi việc dường như đang tiến triển rất thuận lợi mà.
Anh đang định hỏi tiếp, Tăng Nghị đã đi đến nói, “Ở đây chút nữa còn có tiệc, Tiểu La nói bọn mình về trước thôi, tối chờ điện thoại của cô ấy, tái chiến ở chỗ khác”.
Tăng Nghị nhìn thấy tình trạng của Đinh Mùi và Quyển Nhĩ, bèn hỏi, “Hai cậu ra trước cửa khách sạn đợi mình, mình đưa về”. Hôm nay Tăng Nghị phụ trách đồ uống và thuốc lá, phải đợi tiệc tàn còn thanh toán, vì vậy kh