pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341775

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1775 lượt.

i chúc Tết em không?” Là giọng của Tăng Nhị.
“Là giọng được chuyển phát nhanh nên có thể coi là đầu tiên
“Anh là người thứ hai?” Giọng của Đinh Mùi vọng tới nghe rất kiên định. Rõ ràng là một đêm rất huyên náo, rõ ràng là dùng điện thoại di động với tín hiệu phập phù để gọi, rõ ràng là anh nói không lớn lắm, nhưng giây phút ấy, tiếng của anh lại vọng tới tai cô một cách hết sức rõ ràng, lấp đầy trái tim cô.
“Muộn thế này rồi, anh không về nhà đón giao thừa sao?”
“Anh vừa đi công tác về, Tăng Nghị đón anh.”
“Ồ, anh đi đâu vậy?”
“Vận chuyển thực phẩm từ Nam ra Bắc, anh theo xe áp tải về đây, em không xem tin tức sao?”
“Không xem, ở đài nào?”
“Về nhà là bắt đầu làm biếng phải không, như thế không tốt đâu.”
Hai người nói chuyện rất lâu, tới tận khi Đinh Mùi về đến nhà. Đề tài không cần Quyển Nhĩ phải nghĩ, đều là những câu chuyện thú vị do Đinh Mùi tự kể, thậm chí còn kể cho cô nghe hai câu chuyện cười.
“Anh đến nhà rồi, chúc mừng năm mới nhé!”
“Ưm, vâng.”
Ánh trăng vằng vặc của năm mới, chưa bao giờ sáng như thế trong mắt Quyển Nhĩ, chiếu thẳng vào tráo tim cô, chiếu sáng cả những góc khuất nhất trong đó.
Kỳ thứ hai của năm thứ hai nghiên cứu sinh bắt đầu, nhiệm vụ học tập chủ yếu trong kỳ này là viết luận văn. Tháng năm nhận đề tài, cô và Phạm Tĩnh Mang đều vượt qua dễ dàng. Sau khi học kỳ này qua đi, tất cả những môn học chuyên ngành đều đã hoàn thành, phần còn lại chỉ là viết một bài luận văn cụ thể.
Nhiệm vụ cứ treo ở đấy, tự mình phải phân phối, sắp xếp thời gian, đấy là việc mà Quyển Nhĩ chưa từng trải nghiệm. Giáo viên hướng dẫn phụ trách hơn hai mươi Thạc sỹ, mọi việc liên quan tới nghiên cứu sinh làm Thạc sỹ đều do các nghiên cứu sinh Tiến sỹ quản lý, nhưng trên thực tế chẳng ai quản cả. Tự do thoải mái quá, Quyển Nhĩ lại thấy
Trong kỳ nghỉ hè, khoá của cô đều được chuyển về ký túc xá trong trường, hằng ngày cùng Tĩnh Mang lên thư viện, có như vậy cô mới tìm lại được cảm giác chăm chỉ.
Qua năm mới có thể nói Đinh Mùi phát triển rất nhanh. Tới hiện trường đã đành, anh còn tiếp quản mấy chương trình phát sóng trực tiếp khá lớn, đều là những chương trình phát sóng có tầm ảnh hưởng cao, có một chương trình thậm chí phát sóng liên tiếp mười tiếng đồng hồ không nghỉ. Gió xuân đắc ý, ngựa lao nhanh2 là câu thích hợp nhất để hình dung về tình hình của Đinh Mùi lúc này.
[2'> Một câu trong bài Đăng Khoa Hậu của nhà thơ Mạnh Giao (751-814) thời Đường của Trung Quốc. Nguyên văn: Xuân phong đắc ý mã đề tật.
Có việc để bận rộn, lại còn là với công việc mà mình yêu thích, đây là điều khiến Đinh Mùi rất tự hào.
Sức khoẻ hồi phục, sự nghiệp ngày càng thăng tiến mua được xe với giá ưu đãi, mục tiêu tiếp theo của anh là mua nhà. Theo lời Tăng Nghị thì cái gì cũng không thiếu, chỉ thiếu bạn gái thôi.
Đinh Mùi cảm thấy ở một mình không có gì là không ổn cả. Mặc dù không có một cô bạn gái cố định, nhưng điện thoại lưu rất nhiều số có thể gọi bất kỳ lúc nào. So với việc đeo gông vào cổ, thà cứ tiếp tục những mối quan hệ hiện tại lại thoải mái hơn nhiều. Huống hồ, tình trạng hiện nay của anh không thích hợp cho một cuộc tình nghiêm túc, anh thường xuyên đi công tác, cho dù có ở thành phố A, thời gian làm việc và nghỉ ngơi cũng rất khác với người bình thường. Chính bởi vì hiểu rất rõ vấn đề này, nên quan hệ của anh và Lục Quyển Nhĩ cũng vừa tiến vừa lùi. Lùi thì lùi rồi, nhưng sự bình tĩnh thản nhiên của Quyển Nhĩ khiến chiến lược rút lui anh định áp dụng trở thành cuộc bỏ trốn một cách thiếu tự tin.
Khi anh đối mặt với Lục Quyển Nhĩ, dù không muốn đành phải thừa nhận, anh chính là một kẻ tiểu nhân bỉ ổi chính cống.
Vì tình hình như thế nên việc gặp cô nếu tránh được là anh tránh. Mặc dù trong lòng thì muốn tránh, nhưng hễ cứ uống chút rượu thì anh lại gọi cho cô nói dăm ba câu. Nói những gì ư? Những lời anh nói với Quyển Nhĩ hoàn toàn chẳng có trật tự gì cả, ba hoa vài ba câu, ca cẩm oán thán.
Đôi khi anh cũng hỏi thăm tình hình của Quyển Nhĩ, đặc biệt là việc kết bạn của cô. Anh sẽ nói những câu đại loại như, “Tống sư huynh cũng không tồi đâu”, khiến chính anh cũng cảm thấy buồn cười, còn nguyên nhân là gì thì anh cũng không rõ.
Quyển Nhĩ thì sao, cô vẫn tiếp các cuộc điện thoại của Đinh Mùi đều đều, nhưng không phải anh nói gì cô cũng lẳng lặng mà nghe. Ví dụ như khi cô đang đau đầu về bài luận văn mà anh lại nói với cô việc nên đi tìm một bạn trai mới thì cô sẽ phát cáu lên mà nói lại, “Được rồi, em biết rồi, em sẽ thử hẹn hò một lần xem sao”.
Những cuộc điện thoại kết thúc như thế khiến tâm trạng của Quyển Nhĩ trở nên vô cùng tồi tệ, hoặc là một mình ra đứng hóng gió ở ban công cả tối, hoặc thức cả đêm mà biến sự đau thương căm giận thành sức mạnh. Đúng thế, cô đang đau đớn, căm giận. Cái kiểu quan tâm không ra quan tâm của Đinh Mùi khiến cô có cảm giác anh đang lo lắng cô thành hàng ế, hàng tồn kho, cuối cùng lại phải đến tay anh.
Đương nhiên, không phải lần nào gọi điện tới anh cũng khiến cô không vui. Những cuộc điện thoại của hai người đôi k