Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341777
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1777 lượt.
ười này.
“Khúc Đông Quang ấy hả? Hắn chính là con rùa biển mà hồi đầu năm cậu nhận xét là có chút quá đáng đó.” Quyển Nhĩ nằm trên sofa, để mặc Phạm Tĩnh Mang đắp mặt nạ bôi bôi quệt quệt khắp mặt mình. Xem ra kế hoạch cải tạo của Phạm Tĩnh Mang dành cho cô, là cả bên trong lẫn bên ngoài.
“Duyên phận!”
“Người vượn2 thì đúng hơn.”
[2'> Duyên phận và vượn nhân (người vượn) trong tiếng Trung đọc hơi giống nhau: Yuan fen (duyên phận) và Yuan ren (người vượn).
Phạm Tĩnh Mang cười, các nét của Khúc Đông Quang nhìn rất nổi bật, mặc dù không thể coi là anh tuấn nhưng cũng rất đặc sắc, rất nam tính. “Đừng có nói những lời tổn thương người khác như thế, phải giữ lại chút khẩu đức, số đào hoa mới vượng.”
“Thật sao? Sao chẳng bao giờ thấy cậu niệm tình khi phát ngôn thế?”
“Vì thế số đào hoa của mình mới không vượng, đành phải đi ngắm đào nhà người khác.” Phạm Tĩnh Mang không để ý tới việc mình là người theo đuổi, cũng không quan tâm việc người khác biết điều ấy.
Đang đông, nhưng hấp dẫn Quyển Nhĩ không phải là những bao hoa đào xinh đẹp, cô chỉ hy vọng mình giữ được ngọn lửa ấy, làm tan chảy băng giá giữa hai người để cô có thể cảm thấy ấm hơn một chút.
Vừa đánh vừa lùi
Cuối năm, Đinh Mùi có tới tìm cô hai lần, đều đến vào buổi chiều. Anh phải tham gia chương trình liên hoan nội bộ của đài, bởi vì năm nay anh là người dẫn chương trình. Đồng thời anh còn phải học Tapdance1 để tham gia một vài chương trình.
[1'> Một thể loại nhảy dùng gầm giày dội vào mặt sàn để tạo ra âm thanh.
“Lúc đấy có quay video không?” Quyển Nhĩ cảm thấy hứng thú với việc xem Đinh Mùi khiêu vũ, không thể đến nơi thì xem quay lại cũng được.
“Đương nhiên!”
Quyển Nhĩ không để mặc cho mình bị tổn thương, tất cả những gì trong quá khứ nếu chỉ ghi lại những vết thương lòng thì trọng lượng của vết thương đó sẽ nghiền nát cô. Vừa được nghỉ, cô liền thu dọn đồ đạc về nhà, không nán lại dù chỉ một ngày.
Về nhà, cô không bước chân ra khỏi cửa. Chiếc tivi trước đó từng là thứ thu hút cô nhất, giờ cô cố gắng hết sức để không phải gặp nó, phải nhìn nó. Đọc sách, lên mạng, những thứ đó giờ là toàn bộ cuộc sống của cô. Kỳ nghỉ này cô trở thành vị khách thường xuyên của diễn đàn “Pha Trà Nấu Rượu”, cho dù chỉ là ẩn nick để lên đọc các bài post của mọi người, cũng như tìm được chút an ủi từ người khác vậy. Mỗi khuôn mặt trong những bức ảnh offline mà họ post lên, đều khiến Quyển Nhĩ có cảm giác thân thiết tới kỳ lạ. Thế giới này cho dù thiếu đi người nào đó, đa số những người còn lại vẫn sống rất vui vẻ nhiệt tình.
Đêm giao thừa, Cao Mạc cũng đã trở về, hai nhà lại cùng đón giao thừa nhưng thường lệ. Nói là như thường lệ, nhưng có chút thay đổi, người phải làm việc giờ đổi thành Cao Mạc và Quyển Nhĩ. Hai gia đình cùng ra ngoài ăn cơm đoàn viên, về đến nhà, người lớn liền giao cho cô và Cao Mạc nhiệm vụ nặn sủi cảo. Sau đó bốn người lớn lập một bàn mạt chượt, bắt đầu cuộc đại chiến thế kỷ.
“Chẳng đến chỉ bảo gì cả, thế mà dám giao cho bọn mình nhiệm vụ quan trọng này!”
Tết thường rất vui vẻ, tiếng t chược, tiếng pháo nổ át hết tất cả các âm thanh khác, khiến mọi người cảm giác như trên thế giới này chỉ còn lại niềm vui và phấn khởi mà thôi.
“Chắc vì ba mẹ biết, có dạy hai anh em mình cũng vô ích.” Cao Mạc nói một cách rất hiểu biết. “Vỏ và nhân đều có sẵn rồi, chỉ cần không bài xích với canh mỳ thì một lát là có cái để ăn.”
Phong cách nặn sủi cảo của hai người họ rất khác nhau. Quyển Nhĩ chỉ lo cho nhiều nhân quá khiến vỏ không thể ôm hết được. Sủi cảo do cô nặn, mặc dù rất chặt nhưng lại quá ít so với mì, bởi vì cô cho ít nhân quá, nên không có quy chuẩn. Còn Cao Mạc, yêu cầu của anh đối với sủi cảo là phải đồng đều, bởi vì sủi cảo do Quyển Nhĩ nặn bỏ ít nhân quá, vị vậy anh cố hết sức cho nhiều nhân nhất có thể, cái nào cũng đầy nhân, nên khi bóp lại nhìn giống bánh bao hơn sủi cảo. Tốc độ nặn của hai người tương đương nhau, anh một hàng, tôi một hàng, xếp cùng nhau thì trông có vẻ bánh bao lấn lướt hơn.
“Của anh dịch ra một chút đi, sao chiếm nhiều diện tích thế.”
“Cũng chẳng có cách nào, nhỏ bé thì phải chịu thiệt thòi thôi.” Cao mạc rất nghiêm túc xếp nốt hàng bánh cuối cùng của mình đứng bên cạnh đợi.
“Em mau đi đun nước đi, không còn nhiều thời gian nữa đâu.” Cao Mạc đưa tay về phía cô, “Cái này đưa cho anh”, rồi xếp nó vào hàng sủi cảo của mình, nhìn rất buồn cười.
Tiếng pháo bắt đầu dồn dập vọng từ cửa sổ, gần mười hai giờ đêm, chuông điện thoại, chuông báo tin nhắn tới cũng bắt đầu rộn rã.
Quyển Nhĩ nhận được rất nhiều lời chúc phúc của bạn bè, bạn học. Lúc hồi đáp lại chỉ có một, hai tin là không thể gửi. Không gửi được vẫn phải gửi lại. Lập lại hết lần này đến lần khác, trái tim Quyển Nhĩ bắt đầu sôi nổi hẳn lên. Thất bại rồi, vẫn nên thử lại.
“Quyển Nhĩ, có điện thoại tìm em này.” Cao mạc gõ cửa phòng, đưa điện thoại cho cô.
“Lục tiểu mỹ nhân, chúc mừng năm mới! Anh có phải là người đầu tiên gọi tớ