Em Ở Bên Ai Cũng Đều Là Khoảng Trống Trong Anh
Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341776
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1776 lượt.
ông uống nhiều.
Quyển Nhĩ nhắm mắt làm ngơ, nghe tai này cho ra tai kia, người khác sắp xếp là việc của người ta, còn cô chỉ ngồi đó mà khóc, càng khóc càng thê thảm. Đinh Mùi nhận ra là mình cũng đã ngà ngà say, hoàn toàn không chống đỡ nổi sự tấn công bằng nước mắt của Quyển Nhĩ, không biết chạy tới cạnh cô từ lúc nào.
Anh xốc Quyển Nhĩ đứng dậy, vừa đỡ vừa kéo Quyển Nhĩ ra tới cửa.
“Thôi được rồi, khóc gì chứ, không có việc này thì tìm việc khác, ở đây sợ gì không có cơ hội.” Thì ra anh cũng không muốn cô quay về nhà, thực sự không muốn cô rời xa thành phố này.
“Cơ hội gì, có cơ hồi gì chứ, em chưa bao giờ có cơ hội nào cả, anh chưa từng cho em một cơ hội nào cả…” Quyển Nhĩ nước mắt tuôn trào, trong lòng thầm nghĩ vậy nhưng không nói ra.
Đã sắp tới lúc từ biệt, có nên buông lời oán trách hay không? Thôi, cứ để vậy đi, có thể nằm trong lòng anh mà khóc một trận thoải mái, thế là đủ rồi.
Tăng Nghị chỉ đưa hai người đến trước khu ký túc của Quyển Nhĩ rồi quay về, anh ấy vội về khách sạn để thanh toán. Lúc Đinh Mùi đỡ Quyển Nhĩ xuống xe, Tăng Nghị định nói gì đó, nhưng thấy Quyển Nhĩ cứ khóc mãi không thôi nên anh cũng không nói nữa. Anh dặn dò thì có ích gì, nếu có thể khiến Đinh Mùi lấy Quyển Nhĩ thì anh đã nói từ lâu rồi. Nhưng trong chuyện này người không thích hợp tham gia nhất chính là anh, tiếp tục giả vờ như không biết thì hơn.
Mở cửa, vào phòng, Đinh Mùi lập tức hôn Quyển Nhĩ cuồng nhiệt. Khi Quyển Nhĩ ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn anh, anh đã rất muốn làm như thế. Nụ hôn của anh nóng bỏng và mạnh mẽ, không ngừng không nghỉ, dường như muốn nuốt trôi tất cả, nhưng dường như vẫn không lấp đầu được nơi cần lấp.
Quyển Nhĩ không phối hợp, cô cũng không có cách nào để phối hợp, khóc tới mức nghẹt mũi, cô cần phải thở. Cô lảng tránh cúi gằm đầu xuống, dụi mặt vào ngực anh, định dùng áo sơ mi của anh làm khăn lau nước mắt, không ngờ, cô lại bị hoa văn của chiếc áo sơ mi mới cọ xát vào da khiến cô đau rát.
Cô ngẩng đầu lên, hơi lùi lại phía sau một bước. Động tác đó lập tức bị Đinh Mùi phát hiện, “Sao thế?”
“Áo mới?” Quyển Nhĩ dùng ngón tay vạch nhẹ lên chiếc áo sơ mi. Nói bằng giọng mũi, nghe có vẻ mệt mỏi.
Đinh Mùi nắm chặt tay cô, “Áo mới, nhưng người cũ”.
“Em nghĩ cái gì cũng là đồ mới, chỉ có mình emà dùng từ mới cho tới khi cũ thôi.”
“Sau đó thì sao?” Đinh Mùi mớm cho Quyển Nhĩ nói, còn tay thì lần tìm cách kéo khóa váy của cô.
“Sau đó thì thích lấy ra mặc, lấy ra dùng, không thích thì vức sang một bên, mặc kệ chúng nhàu nhĩ.”
“Còn nhân từ chán!” Anh đã kéo khóa của chiếc váy xuống, thò tay vào trong váy cô, lần lên trên, “Anh cứ nghĩ em mặc một cái, vứt một cái. Dùng một cái, mất một cái cơ”.
Quyển Nhĩ nhắm mắt lại, nhờ mem rượu, cô cũng đã có thu hoạch lớn rồi. Ước mơ lớn nhất là có được anh, nghĩ cũng không dám nghĩ mình sẽ để nó tuột khỏi tay.
Quyển Nhĩ nhắm mắt lại, nhờ men rượu, cô cũng đã có thu hoạch lớn rồi. Ước mơ lớn nhất là có được anh, nghĩ cũng không dám nghĩ mình sẽ để nó tuột khỏi tay.
Quyển Nhĩ giơ cao tay, ném chiếc váy đã bị tụt xuống vai đi, quay người lại đối mặt với Đinh Mùi, “Giờ em cũng nên vứt bỏ anh rồi”, rồi dùng hai tay giữ chặt vai anh, dùng hết sức cũng chỉ có thể kéo cho chiếc áo sơ mi của anh lỏng ra mà thôi. Đinh Mùi không hề tỏ ra lúng túng. Quyển Nhĩ buông tay, ngồi phịch xuống sofa, vừa khát vừa mệt, thở hổn hển.
“Sao không vứt nữa?”
“Nghỉ một lát, để em nghỉ một lát rồi lại vứt.”
Quyển Nhĩ đã cảm thấy buồn ngủ lắm rồi, nếu không phải là cô đang mặc quá ít thứ trên người thì đã chìm vào giấc ngủ sâu từ lâu rồi.
“Không phải là em không đủ sức, mà là trình tự của em không đúng.”
“Thế nào mới là đúng?” Cô hỏi như một phản xạ có điều kiện.
“Dùng xong mới được vứt, không phải vậy sao?”
Quyển Nhĩ như không để ý tới nguy hiểm, tiến sát tới gần anh, “Không biết, mặc kệ. Đinh Mùi, em phát hiện nhiều khi anh nói năng rất linh tinh, hỏi này hỏi kia chẳng vào trọng điểm gì cả”.
“Chê anh nói nhiều phải không?”
Đinh Mùi định cho Quyển Nhĩ chút thời gian để nghỉ ngơi, nhưng nếu để lâu, hai người sẽ không còn cảm hứng nữa. Cô ấy đã khiêu khích, nếu còn nín nhịn thêm nữa thì anh sẽ biến thành Ninja rùa mất. Vì vậy anh không nói thêm gì nữa, cứ thế mà tiến hành. Thế là Quyển Nhĩ hồn bay lên may, suýt chút nữa biến thành một linh hồn phiêu bạt.
Mối tình già bất thành
Cái gọi là nguyên tắc hoàn toàn không phải do hạ quyết tâm sẽ phá vỡ nó vào ngày nào, mà tự biến mất trong những lần đánh lầm lẫn nhau, không giữ được mình, cho nên cũng không thể trách người khác.
Quan hệ giữa Đinh Mùi và Lục Quyển Nhĩ cũng như vậy. Duy trì quan hệ bạn bè thân thiết được gần một năm, đã đột ngột trở về nguyên hình như thế.
Nói là nguyên hình, nhưng không hoàn toàn là như vậy. Họ đã không còn chỗ để có thể gặp mặt nhau bất kỳ lúc nào nữa. Mặc dù quan hệ của Phạm Tĩnh Mang và Nguyệt Hạ rất ổn định, Phạm Tĩnh Mang thường xuyên đến chỗ anh ta ở,