Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341737
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1737 lượt.
ng Nghị mượn rượu giả điên, nói với Dương Thu gì mà không có được thứ đã mất, chua xót ví mình như là bậc Tình thánh, đè lên người Dương Thu, vô tư lợi dụng.
“Sau này cậu gặp anh ta ít thôi.” La Tư Dịch không cần biết Dương Thu nghe có lọt tai hay không, “Đấy gọi là bệnh cũ tái phát, để anh ta tiếp cần là tự nguyện cho anh ta hưởng lợi”.
“Mình cảm thấy anh ấy thật sự rất đau lòng.”
“Cứ coi như thật sự đau lòng đi, cũng không cần phải an ủi, anh ta sẽ tự có cách.” La Tư Dịch dừng lại một lát, cố gắng mềm mỏng hết sức có thể. “Dương Thu, mình nói chuyện này, không phải vì mình quen biết anh ta từ lâu mà ép cậu phải nghe theo phán đoán của mình. Nhưng nếu có ai nói với mình Tăng Nghị yêu sâu sắc, không thể tự giũ bỏ được hoặc những câu đại loại như thế, mình không bao giờ tin đâu”.
“Anh ấy thật lòng với Quyển Nhĩ, điều này cậu cũng không tin?”
“Trọng điểm là câu không thể tự giũ bỏ ý.” L này Quyển Nhĩ cũng bình tĩnh lại, thêm vào một câu. Tăng Nghị đối với cô rất tốt, quan hệ giữa hai người lúc này cũng ổn, nhưng cô chưa bao giờ cảm thấy Tăng Nghị có thể bị tổn thương vì chuyện tình cảm, đặc biệt là vì cô mà tổn thương thì lại càng không.
“Bọn họ chỉ nghiêm túc với chính bản thân họ mà thôi. Bị thương tới gân cốt cũng chưa chắc đã thật sự đau lòng. Tình cảm sâu nặng đều do bọn con gái tự vẽ ra mà thôi.”
Đã nói đến mức này thì không còn gì để nói thêm nữa. Cho dù tất cả mọi người đều biết Dương Thu từng có tình cảm đó, nhưng lúc này cũng không thể bày tỏ ra. Nếu Dương Thu vẫn còn thích Tăng Nghị, tình nguyện cho rằng anh ấy cần sự an ủi, cần một người có thể thấu hiểu bên cạnh thì người khác có nói gì cũng không có tác dụng.
“Thế chẳng phải mình bị anh ta đùa giỡn hay sao?” Dương Thu đột nhiên đứng bật dậy, “Mình phải đi tìm anh ta để tính sổ mới được!”.
Nói xong liền chạy đi thật.
Quyển Nhĩ đuổi theo mấy bước, thấy La Tư Dịch không chạy theo liền giục, “Nhanh lên!”.
“Cậu đuổi theo làm gì?”
“Nếu cô ấy đi tìm Tăng Nghị thật thì sao?”
“Thế chẳng phải càng tốt sao, cho Tăng Nghị biết thế nào là đau khổ, để anh ta biết được cái đạo lý, giả vờ đáng thương để trục lời, cuối cùng sẽ biến thành đáng thương thật. Bọn mình cứ đứng đây đợi khi anh ta sắp rơi xuống vực thẳm rồi kéo anh ta lên là dược.”
Quyển Nhĩ suy nghĩ, rồi gật đầu, cô cũng chỉ mong Dương Thu mã đáo thành công. Cô hoàn toàn không ý thức được rằng, mình là nhân vật quan trọng trong chuyện này, muốn mọi việc được giải quyết ổn thỏa, làm sao có thể thiếu phần cô chứ.
Xóa sạch hận thù
La Tư Dịch và Lục Quyển Nhĩ ngồi học ở thư viện chưa được một tiếng đồng hồ thì thấy Đinh Mùi phăm phăm tới tì
Khi ba người đã đứng ở giữa cầu thang, Đinh Mùi nói, “Tí nữa Quyển Nhĩ đừng về ký túc xá, La Tư Dịch, em đi khuyên Dương Thu đi”.
“Chuyện gì vậy?” Cả hai người đều đồng thanh hỏi.
“Chuyện gì? Dương Thu muốn Tăng Nghị tỏ tình trước đông đảo mọi người. Nói là Quyển Nhĩ nói thế, cậu ta phải thể hiện thành ý, mới cho cậu ta cơ hội.”
“Sao em lại không chú ý…” Giọng Quyển Nhĩ rất nhỏ, trên cũng có người ngoài, cô không muốn nói quá nhiều.
“Em có chú ý, em chú ý mà đứng nhìn sự việc phát triển tới mức hoang đường thế này sao?”
Giọng Đinh Mùi không quá to, rất thấp, nhưng khi Quyển Nhĩ nghe, có cảm giác như anh đang nghiến răng nghiến lợi để nói. Vì thế Quyển Nhĩ không trả lời nữa, thầm thừa nhận sự chỉ trích của anh, không muốn đổ thêm dầu vào lửa.
Xuống xe, Đinh Mùi đi phía trước, Quyển Nhĩ vội vàng theo sau anh đi vào một khu chung cư nhỏ.
“Đây là căn hộ của cô anh. Nếu Trần Hạo về cũng sẽ ở đây. Anh cũng vẫn thường xuyên qua lại chỗ này, tối nay em ngủ lại đây đi.”
Sau khi lên lầu vào phòng, Quyển Nhĩ lặng lẽ quan sát nơi mình sẽ nương thân tối nay, căn hộ hai phòng ngủ, không lớn nhưng rất sạch sẽ. “Một mình em?”
Đinh Mùi cũng không buồn lừ mắt với Quyển Nhĩ nữa. “Trong phòng vệ sinh có bàn trải đánh răng mới, em mau rửa mặt rồi đi ngủ đi.”
“Em muốn gọi điện cho Tiểu La.”
“Tò mò? Tò mò thì mau quay về xem sao.” Đinh Mùi cũng không thể lý giải được, tại sao đột nhiên mình lại trở thành một tên nhỏ mọn như thế. Nhìn bộ dạng ảo não của Quyển Nhĩ, tự nhiên anh thấy rất tức giận. Chính là vẻ mặt đó, chỉ biết gây họa, mà gây họa xong lại còn có một đoàn người đi phía sau dọn dẹp giúp, bản thân anh cũng là một trong số đó, đây là điều khiển anh tức giận nhất.
Quyển Nhĩ cắn môi dưới, những thứ khác cô không biết, nhưng vẻ mất kiên nhẫn của Đinh Mùi thì cô nhìn thấy rất rõ ràng. Đúng là cô muốn nghe ngóng tình hình trong trường, cô không muốn ngủ ở đây. Quyển Nhĩ chưa bao giờ nghĩ tới việc sẽ phải làm phiền tới Đinh Mùi, nhất là vì những chuyện như thế này. Chuyện xảy ra tối nay, thật sự cô không bận tâm lắm. Cô luôn cảm thấy Dương Thu cũng tốt, Tăng Nghị cũng tốt, bọn họ dù sao cũng đều coi cô là bạn, chắc chắn không có ai cố ý hại cô cả. Huống hồ cho dù có chuyện gì ảnh hưởng đến cô, cô cũng thấy không có vấn đề gì