Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341729
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1729 lượt.
a anh vài bản, rồi tổng hợp lại?”.
Đinh Mùi đau đầu nói, “Lúc này thì có thể nhờ ai đây?”.
“Hay là để em viết giúp anh, chất lượng không dám đảm bảo, nhưng số chữ chỉ nhiều chứ không ít.” Quyển Nhĩ cũng không kiểm soát được hành động tự xin vào chỗ chết của mình, nói xong mới tự trách mình nhiều chuyện, cảm thấy khinh thường thái độ sốt sắng muốn tham gia vào cuộc sống của anh lúc này của bản thân.
“Được, em viết giúp anh, quay về anh mời em ăn cơm.” Đinh Mùi cũng không khách sáo, lập tức đồng ý.
Buổi tối khi Quyển Nhĩ đi mượn một chồng sách từ thư viện quay về. Sở Phí Bình nói Đinh Mùi gọi điện tới. Cô vội vàng gọi lại cho anh, chỉ nghe thấy tiếng nhạc ầm ầm bên đầu dây của Đinh Mùi, “Em chờ anh chút, anh ra ngoài nghe”.
Quyển Nhĩ kiên nhẫn đợi, thứ âm thanh ầm ĩ đầu dây bên kia mới từ từ giảm xuống, “Đơn xin nghỉ học anh đã viết xong rồi, còn luận văn anh tìm được hai bài do các anh chị khóa trước viết, em tham khảo qua đi, chút nữa anh nhờ anh Ba mang sang cho em”.
“Ừ!” Không biết tại sao, khi nghe thấy tiếng nhạc như hòa vào giọng nói của Đinh Mùi lúc ấy, tâm trạng của cô rất không tốt. Nghĩ lại buổi chiều vội vàng chạy tới lớp của anh, khom lưng cúi đầu để giúp anh xin nghỉ, ôm theo chồng sách vẫn còn chưa kịp đặt xuống, toàn những đầu sách dày cộp, cảm thấy mình đã lo lắng thừa thãi, ngốc nghếch hết mức. Anh ấy đã chìm đắm vào thế giới hào nhoáng rồi, đang thật sự cần kết giao với rất nhiều người, đi đến rất nhiều nơi, trải qua rất nhiều việc, những việc trong trường lúc này đối với anh ấy, đều nhỏ bé tới nực cười, không đáng để nhắc đến. Chỉ có bản thân cô là cảm tháy mình như một Thiên sứ quan trọng, thậm chí còn mượn một quyển sách toàn tiếng Anh, suy nghĩ làm sao có thể viết cho anh ấy một bài luận hay nhất có thể.
“Em không phải ra ngoài đâu, để anh bảo anh ấy tới nhé?” Đinh Mùi còn chưa nói xong đã nghe có người gọi anh vào, “Thứ Sáu anh sẽ gọi lại cho em, trưa thứ Sáu mình cùng đi ăn cơm”.
Nói xong, điện thoại như bị ai giật mất, đầu tiên là không thấy gì, sau là mất tín hiệu.
Quyển Nhĩ một tay ôm sách, một tay cầm ống nghe, ngẩn người ra đứng đó, đầu óc trống rỗng.
Tới tận khi Tề Vũ muốn gọi điện, thúc nhẹ một cái vào người cô mới bừng tỉnh, đưa ống nghe cho bạn.
(1) Hay còn viết là GRE, tức Graduate Record Examination, một chứng chỉ cho việc giảng dạy và học tập bằng tiếng Anh, được rất nhiều trường tại Mỹ và các nước nói tiếng Anh khác đòi hỏi như một điều kiện bắt buộc để có thể tốt nghiệp.
Chỗ nào cũng là nợ
Ngày Đinh Mùi quay về, vì tàu trễ giờ nên không đi ăn trưa với Quyển Nhĩ được, đến buổi học đó cũng phải chạy vội chạy vàng mới kịp. Anh ôm bài tập dày gần bằng một cuốn sách mà Quyển Nhĩ viết, ước chừng trọng lượng rất nặng. Không chỉ thế, ở bên trong những nét bút như rồng bay phương múa, rõ ràng là cố ý bắt chước nét chữ của anh, không biết cô đã tốn bao nhiêu thời gian và công sức vào đây. Lật giở xem nội dung bên trong, nếu nói lúc trước anh chỉ là ngầm cảm động thì lúc này thật sự đã cảm động ra mặt, luận chứng chặt chẽ, rõ ràng, lưu loát, những ghi chú phía sau bài luận, trích dẫn cũng phải dài đến hai, ba trang. Có thể thấy, khi viết bài luận này, Lục Quyển Nhĩ đã đầu tư không ít công sức.
Buổi học hôm nay, Đinh Mùi không nghe vào đầu
bất cứ chữ nào. Hết giờ anh nộp cho giáo viên bài luận, lại thành khẩn giải thích về tình hình của mình. Anh nói, anh bị bệnh là do tham gia các hoạt động ngoại khóa quá nhiều, sau này sẽ chú ý điều tiết giữa thời gian học tập và thời gian tham gia hoạt động xã hội hài hòa hơn, không gây phiền phức cho giáo viên nữa. Những lời nói thật thật giả giả đó rất có hiệu quả, ấn tượng của cô giáo Lâm phụ trách môn học này đối với Đinh Mùi lập tức có biến đổi lớn. Sau khi nghiêm túc đọc bài luận văn Đinh Mùi vừa nộp, nói: “Viết tốt lắm, rất nghiêm túc”. Dù sao làm giáo viên ai cũng không thích sinh viên xem nhẹ lời nói của mình, bị che mắt bởi những lý do hoang đường vô lý. Còn đã thành thật nhận lỗi thì có lý gì lại không bỏ qua chứ.
Anh ra khỏi lớp học, vừa lúc đó lại gặp Quyển Nhĩ trong đám đông đi ra từ thang máy.
“Đi rồi thì có thể làm gì?” Quyển Nhĩ hỏi lại.
La Tư Dịch bất giác buông tiếng thở dài, “Cậu nói thì nghe như hiểu biết lắm nhưng khi làm thì lại rất hồ đồ. Nếu không vì cái gì, thì cậu nhận thêm việc vào mình để làm gì?”.
“Chẳng phải là việc gấp hay sao? Lẽ nào người ta cầu cứu cậu lại không giúp?”
La Tư Dịch gật gật đầu, “Cậu nói đúng, mình cũng sẽ không thể không giúp, quen nhau bao nhiêu năm như thế, đừng nói là làm bài tập, nếu anh ấy nhờ mình thi hộ, không chừng mình cũng sẽ đi ấy chứ. Nhưng có thể giống nhau sao? Với mình anh ấy là đóa hoa tàn, đã qua thời kỳ cố giữ cho tươi rồi. Mà cho dù có giữ lại làm hoa khô, cũng không phải do mình cố ý giữ lại. Còn đối với cậu, đang là lúc nở rộ tươi tốt nhất, còn mọc ra cả cỏ dại nữa! Cậu còn tự mình tưới nước bón phân thêm, thật hết cách”.
“Mình chẳng phả