Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341728
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1728 lượt.
i là cũng đã cố gắng làm theo lời cậu đấy sao!” Không phải không muốn nhổ cỏ, không phải không muốn bày tỏ lòng mình với anh, nhưng Quyển Nhĩ vẫn cảm thấy cô và Đinh Mùi chưa đến mức độ ấy, mà ngược lại hình như là do cô tự đa tình thôi. Nếu đã là việc của mình, thế thì cứ giữ trong lòng là được, dù sao cũng không phải là không có kinh nghiệm, dần dần thời gian sẽ khiến mọi thứ mờ nhạt thôi.
Cuối cùng, buổi tối Đinh Mùi vẫn thu xếp một bàn mời mọi người, bởi vì sau này anh sẽ bận hơn, không tránh khỏi làm phiền bạn bè lo giúp việc ở trường.
“Quyển Nhĩ đâu?” Không cần Đinh Mùi mở miệng thăm dò, Dương Thu không thấy Quyển Nhĩ đến vội hỏi La Tư Dịch.
“Buổi tối Quyển Nhĩ đi làm gia sư.”
Sự thật đúng là như thế. Quyển Nhĩ và La Tư Dịch mỗi người đều tìm cho mình một công việc làm gia sư, đó là dạy tiếng Trung cho lưu học sinh. Học trò một người là người Canada, một người là người Mỹ, hai cô không lấy tiền, ý định là học phát âm và luyện nghe tiếng Anh từ học trò.
Nhưng cho dù là có giờ hay không có giờ dạy, Quyển Nhĩ cũng không dám đến. Tình cảm dành cho Đinh Mùi dường như đã đứng sẵn trên bệ phóng, dù cô có muốn hành động hay không, có muốn tiến lên phía trước hay không, tự sẽ có một sức mạnh nào đó đưa cô lên phía trước. Mà một khi đã bước đi, không nhìn thấy đường, không biết phương hướng, không rõ bước chân sải rộng hay hẹp, không xác định được tốc độ là nhanh hay chậm, hoàn toàn dựa vào trực giác.
Cứ như là một mình cô đang cố gắng chống lại rất nhiều Lục Quyển Nhĩ khác, bất luận có thành công hay không, cuối cùng cũng sẽ mệt mỏi tới suy sụp thôi.
Dương Thu còn muốn hỏi nữa, Tăng Nghị lại đi tới nói, “Con gái nên ngồi vào bên trong, bên ngoài họ mang thức ăn lên, sợ sẽ làm bỏng các em đấy”.
Đinh Mùi nhìn La Tư Dịch, rồi lại nhìn sang Tăng Nghị, cuối cùng im lặng không nói gì.
Lúc tàn tiệc, Đinh Mùi cầm một chiếc túi đưa cho La Tư Dịch, “Mang về để ăn đêm”.
La Tư Dịch đương nhiên sẽ không hiểu lầm ý tốt của anh, nhưng cho dù có hiểu ý, vẫn nên hỏi một câu, “Đây là thứ gì?”.
“Sùi cảo.”
“Nhân gì?”
“Ừm… Không biết.” Lúc thanh toán, Đinh Mùi kêu nhân viên phục vụ chuẩn bị, đâu có biết bên trong nhân gì.
La Tư Dịch nhấc nhấc túi sủi cảo trên tay, như vậy coi như cô đã hiểu, không phải Đinh Mùi không có tình cảm với Quyển Nhĩ, nhưng trọng lượng của nó vẫn chưa đủ nặng. Nếu đã vậy, chắc anh ta cũng chẳng để ý việc túi sủi cảo này cuối cùng sẽ vào bụng ai đâu.
La Tư Dịch về tới ký túc, đã gần đến giờ đóng cửa nên mọi người đều có mặt đầy đủ trong phòng, “Nào, ai đói thì tới ăn sủi cảo nhé!”, La Tư Dịch đặt túi sủi cảo lên bàn, còn mình thì đi lấy đĩa để bày ra.
Mọi người đi tự học về ai cũng đói meo, nói giảm béo chẳng qua là để an ủi bản thân, nhưng nhìn thấy đồ ăn trước mặt, chẳng ai còn khách sáo gì nữa, ùa tới rất tự nhiên.
“Nhân gì thế?” Tề Vũ vừa bước vào phòng cũng sán lại.
“Ngô!” Tôn Mộc Nam đã ăn một miếng rồi nói có vẻ c
“Là cần tây chứ!” Hà Bố không chắc chắn lắm, cô đã ăn hai cái, nhưng ăn vội quá, có phần là nuốt chửng chưa kịp nhai, thật sự không nhận biết được là mùi vị của nhân gì.
Sở Phí Bình có vẻ từ tốn hơn, còn đi lấy đôi đũa, đẩy nhẹ vài cái sủi cảo ra. “Không phải chỉ là một loại nhân đâu, nhân chay nhân thịt đều đủ cả”. Quay đầu lại nhìn Quyển Nhĩ nói, “Có nhân tỏi tây mà cậu thích đấy, mau xuống đi”.
“Mình đánh răng rồi, không ăn nữa.” Quyển Nhĩ nhẹ nhàng lật người, quay lưng ra ngoài.
Lúc này, La Tư Dịch đã quay lại phòng, làm như không biết Quyển Nhĩ vẫn còn thức, nhẹ nhàng thu dọn lại giường của mình, rồi trèo lên nằm.
Cả phòng không ai nói gì. Ngày hôm sau, Quyển Nhĩ cũng không nghe ngóng, La Tư Dịch cũng không nhắc lại sự việc đi ăn cơm tối đó nữa. La Tư Dịch đã xác định rõ tư tưởng sẽ không nhắc tới Đinh Mùi trước mặt Quyển Nhĩ. Nếu giữa hai người bọn họ không thấy có tương lai, nêu cả hai người đều không có ý phát triển tiếp, cô cũng không cần phải lo nhiều việc như thế, cũng không cần phải làm cái việc tác thành cho người khác.
Nhưng hai người không nhắc đến, không có nghĩa là người khác cũng không nhắc đến. Buổi tối Dương Thu gặp Quyển Nhĩ, việc đầu tiên là kể lại cho Quyển Nhĩ nghe tối qua cô ấy đã cầm ly rượu đuổi theo Tăng Nghị.
“Cậu không đến thật tiếc quá, tối qua mình mới phát hiện hóa ra Tăng Nghị dễ đối phó như thế, mình uống một ngụm, anh ấy cạn một ly.”
“Cậu biến thành ma men từ lúc nào thế?” Với tửu lượng của Tăng Nghị, cho dù là một ly đối với một ngụm, thì Dương Thu cũng chưa chắc đã chiếm được lợi thế.
“Ha ha, chỉ là ham vui thôi mà. Sau đó mình thấy anh ấy như cái thùng không đáy, mình đuổi anh ấy chạy cũng là vui đùa thôi, giống kiểu khua chiêng rút quân ấy.”
“Cậu biết mà thu binh là tốt rồi. Bọn họ đang tụ tập uống với nhau, uống thế nào cũng không thấy vui. Nếu cậu còn đuổi Tăng Nghị thêm nữa, cậu có tin là sẽ có người chạy theo sau quay đánh cho cậu một trận không?” La Tư Dịch thấy Dương Thu kể chuyện đó, cũng yên tâm trêu chọc
“Xem ra mình không đi là đúng. Mình sợ nếu mình đi c