Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341730
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1730 lượt.
ũng không chịu được mà đuổi theo cậu có phải cậu quên uống thuốc không đấy. Đến lúc đó không phải bọn mình đến đấy để ăn cơm nữa, tất cả mọi người đều chạy vòng quanh bàn, nhà hàng sẽ biến thành sân vận động mất.”
“Không nói nữa, các cậu chỉ biết trêu mình.” Dương Thu bĩu môi đi nhanh lên mấy bước chân. Nhưng được vài bước, cô ấy dừng lại, “Dù thế nào, mình muốn theo đuổi, mình cũng đã theo đuổi rồi. Mình muốn anh ấy làm gì, anh ấy cũng đã làm rồi, cuối cùng tự mình thấy mình không đủ bản lĩnh, từ bỏ là do mình cam tâm tình nguyện. Giờ là mình theo đuổi người khác, đúng là đáng cười, đáng xấu hổ. Nhưng như thế có sao đâu! Rồi cũng có một ngày, một đoàn người đuổi theo phía sau mình, lúc đó dừng lại hay không còn phải xét đã”.
Quyển Nhĩ thấy câu nói buột miệng của mình khiến Dương Thu không vui, sau đó còn tuôn ra một tràng, cảm thấy có chút ngượng ngùng, định nói lời xin lỗi, nhưng sợ nói không đúng lại đắc tội với bạn lần nữa, nghĩ mãi cuối cùng mới nghĩ ra một cậu, “Là mình nói sai, cậu đừng giận”.
La Tư Dịch không phải là người có khả năng giải vây, nhưng giờ chỉ có ba người, hai người kia tự nhiên trở nên cứng nhắc như thế, còn lại mình cô kẹp ở giữa, không lo sao được. Đành nói, “Chuyện gì mà cười hay không cười, chuyện gì mà đúng với sai, nói những lời này chẳng phải khiến mọi chuyện đi quá xa hay sao”.
Cô còn chưa nói hết câu đã bị Dương Thu cắt ngang, “Không xa thì sao thể hiện là gần chứ?”.
La Tư Dịch cũng giận, “Cậu cứ nhất định phải kiếm chuyện hay sao? Cậu thích so sánh xa, gần, chẳng ai ngăn cậu cả, tự mình suy nghĩ đi, mình không rảnh.” Sau đó cô kéo tay Quyển Nhĩ định bỏ đi.
Dương Thu lúc đó càng ấm ức, những lời không hay vốn định giữ lại trong lòng không nói, lúc này không kịp nghĩ ngợi gì liền xổ ra, “Các cậu không có thời gian rảnh rỗi để chơi với mình, thời gian của các cậu dành để đưa con trai về nhà, để nâng cao kĩ năng có phải không?”.
Quyển Nhĩ nghe thấy vậy, mặt tím lại, giật tay mình khỏi tay La Tư Dịch, nhất định đứng lại. Nếu Dương Thu nói chuyện khác, cũng có thể cô sẽ nhăn nhó mà đáp lại vài câu, dỗ dành cho cô ấy vui lên là xong. Nhưng Dương Thu lại lôi chuyện này ra, thật đúng là không biết điều gì cả
“Lúc đó mình hỏi cậu, cậu nói cậu đã mua xong vé rồi, nhất định phải về nhà.”
Quyển Nhĩ trong lòng mặc dù rất giận, nhưng vẫn nói từng từ từng chữ rõ ràng.
“Phải, cho dù mình có chưa mua vế, thì cũng sẽ không đi, bởi vì mình vốn không muốn đi. Mình đi để làm gì, ở trường làm nền cho cậu còn chưa đủ, còn theo cậu về tận nhà làm gì?”
“Làm nền?” Lúc này Quyển Nhĩ đúng là không biết nói gì thêm nữa, tiếp xúc với Dương Thu lâu như thế, có cộng dồn lại cũng không bằng sự kích động phải nhận trong ngày hôm nay.
“Đừng nói thêm nữa, chắc hôm qua cậu uông say tới hồ đồ rồi, hôm nay còn chưa tỉnh rượu.”
Điều duy nhất mà La Tư Dịch nghĩ được lúc này là muốn kéo Quyển Nhĩ đi, nếu còn tiếp tục nói nữa, sau này đừng nói là làm bạn, cho dù có gặp nhau thì cả hai cũng sẽ thấy khó chịu.
“Hồ đồ? Mình vô cùng tỉnh táo. Các cậu thấy mình dễ bắt nạt, nên định gây chuyện phải không? Còn lâu nhé!”
“Thế cậu đang làm gì, cậu định cãi nhau ở đây cho vui hay cho thiên hạ nhìn?” La Tư Dịch không kiềm chế được cũng bắt đầu hét lên.
Dương Thu đột nhiên ngồi thụp xuống, ôm mặt khóc rưng rức, Quyển Nhĩ kéo cô ấy ngồi lên chiếc ghế dài bên đường, “Cậu thật là…” Chưa nói xong cũng không kìm được bật khóc.
Dương Thu khóc một lúc, thấy Quyển Nhĩ ngồi bên cạnh cũng đang khóc rất thảm thiết, bèn ôm lấy Quyển Nhĩ tiếp tục khóc. La Tư Dịch đứng bên cạnh cảm thấy thật đau đầu, nhưng không thể bỏ mặc hai cô bạn ở đó mà đi, “Hai cậu định diễn cho xong vở kịch đau khổ vì tình phải không? Thôi được rồi, cứ cho là các cậu muốn diễn, thì làm ơn nhắc nhở nhân vật phản diện là mình đây một chút, các cậu khóc một thôi một hồi như thế, cũng không thể để mình đứng xem không chứ!”.
Dương Thu nghe thấy vậy, mới dần dần nín khóc. Cô ấy cúi đầu, một lúc lâu sau mới thốt ra được một câu, “Chỉ vì mình… thấy Tăng Nghị thật đáng thương
“Anh ta đáng thương?”
“Anh ấy còn không đáng thương sao? Anh ấy uống nhiều thế nào cậu không biết đâu. Tại sao anh ấy lại uống chứ, các cậu có ai thèm quen tâm đâu?” Dương Thu nói mãi nói mãi giọng bắt đầu to dần lên.
“Anh ta, uống nhiều?” La Tư Dịch đang cố gắng nhớ lại tình hình tối qua, nhưng cuối cùng cũng không có hình ảnh nào về Tăng Nghị, đành từ bỏ.
“Đúng, là mình đã đưa anh ấy về. Các cậu chẳng ai thèm để ý tới anh ấy cả.”
La Tư Dịch khoát tay ngăn lời tố cáo của Dương Thu. “Bọn mình không để ý là anh ta đã uống nhiều rượu, không đưa anh ta về, thế là anh ta thành ra đáng thương sao? Chẳng phải còn có cậu đấy thôi?”.
“Nhưng người anh ấy cần không phải là mình.”
Quyển Nhĩ và La Tư Dịch nghe Dương Thu nói năng lộn xộn một hồi, mới hiểu ra vấn đề. Thì ra tối qua sau khi Đinh Mùi thanh toán và ra về, đúng lúc đó Tăng Nghị vào nhà vệ sinh, chỉ có Dương Thu là để ý tới anh ta, nên ở lại đợi anh ta ra rồi cùng về. Trên đường về, Tă