Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341734
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1734 lượt.
c liền nói, “Chúng ta đưa Diêu Sênh đến nhà họ hàng của cô ấy trước đã”.
Quyển Nhĩ cảm thấy thật rối rắm, lẽ nào không phải đón để đưa về nhà ra mắt ba mẹ chồng hay sao? Cô len lén quan sát Diêu Sênh qua gương chiếu hậu, vẫn thế, khí sắc không lẫn vào đâu được.
Rất nhanh, họ rẽ vào một khu chung cư nhỏ. Sau khi xe dừng lại, Cao Mạc xuống xe lấy hành lý.
“Vừa rồi, xin lỗi nhé.” Tư thế của Diêu Sênh trước sau vẫn là nhìn ra cửa sổ, từ lúc lên xe xong cô ấy vẫn luôn ngồi như vậy. “Mặc dù đã chia tay, nhưng nhìn thấy người khác tiếp cận anh ấy, tôi vẫn có những phản ứng không thể lý giải nổi như thế.” Nói xong, cô ấy mở cửa xe bước xuống.
Xe đi được một đoạn, Quyển Nhĩ mới thực sự hiểu Diêu Sênh vừa nói gì với cô, bọn họ đã , nhưng cũng chia tay rồi.
Một người đã thay đổi
Nhìn ngôi nhà mới thì biết, số tiền tích lũy nửa đời của ba mẹ đều đổ cả vào đây. Điều khiến Quyển Nhĩ không thể chịu đựng được chính là, hai nhà chuyển đến đây còn gần nhau hơn, lại còn ở đối diện. Một cầu thang, hai hộ, hai nhà lại có mối quan hệ tốt như thế, ban đêm đúng là không cần đóng cửa nữa.
“Mẹ, có cần phải thẳng thừng thể hiện mối quan hệ không thể phá vỡ giữa mẹ và dì Trì như thế không, lần này là ở cùng một tầng, sau này liệu có cùng nhau mua một căn biệt thự, rồi cả hai nhà dọn về ở chung không?”
“Làm sao con nhìn ra ý định của mẹ thế?” không đợi Quyển Nhĩ trả lời, mẹ cô nói tiếp, “Chẳng phải do con kém cỏi hay sao? Vốn hai nha đã bàn bạc xong, cá
c con kết hôn, ba mẹ sẽ mua một căn nhà lớn hơn, rồi dọn về ở chung”.
“Học bổng không đủ tiêu sao?” Quyển Nhĩ biết, hai năm Cao Mạc đi du học đều không dùng tiền nhà gửi sang mà hoàn toàn tự lập.
“Anh làm thay một người bạn cùng lớp, cậu ấy phải mổ.”
“Một người bạn rất thân phải không?” Quyển Nhĩ biết Cao Mạc rất keo kiệt trong việc chi dùng thời gian, khiến một người không thiếu tiền như anh phải đi làm việc như thế, chẳng khác nào bảo anh lãng phí tính mạng của mình. Vậy thì chỉ có một cách giải thích duy nhất, đó là người bạn ấy thân với anh.
“Lúc ấy thì vẫn chưa hẳn là vậy.” Trình Bình Chất là bạn học cùng lớp thực nghiệm với anh, lúc đó thật sự quan hệ của hai người vẫn chưa phải là thân thiết. Nhờ đến Cao Mạc, là bởi vì cậu ta biết Cao Mạc không có hứng thú đối với công việc làm thêm này, không có nguy cơ bị cướp mất việc làm.
Trình Bình Chất đã dùng một câu nói để kích động Cao Mạc, cậu ta nói: “Cậu đến đây, chính là vì đã chăm chỉ nhiều năm ở trong phòng thí nghiệm phải không? Cả đời cậu định phung phí từ phòng thí nghiệm này tới phòng thí nghiệm khác hay sao?”.
Cao Mạc biết mình sống như thế rất có vấn đề. Sau khi sang Mỹ, anh tiếp xúc rất nhiều với Diêu Sênh, thậm chí còn dần dần dựa dẫm vào cô ấy. Những việc liên quan tới cuộc sống hàng ngày, tới việc học tập, chỉ cần là việc có thể nhờ người khác, Diêu Sênh đều chủ động làm giúp anh. Vì vậy anh nhận lời giúp Trình Bình Chất, là muốn bước bước chân đầu tiên ra khỏi cổng trường.
“Bọn anh sau đó mới dần dần trở nên thân thiết, cậu ấy đưa anh đi nếm thử rất nhiều món.”
“Cái gì cũng thử?” Quyển Nhĩ cầm đũa lên, háo hức muốn gắp thử Sashimi.
“Ừ, anh còn tham gia buổi gặp gỡ liên quan tới cần sa.”
“Thằng cha ấy! Việc như thế mà cũng lôi anh đi.” Những thứ khói gây nghiện ấy đối với Quyển Nhĩ đều là thứ hàng cấm, chẳng trách phản ứng của cô lại mạnh như thế.
“Anh chỉ tham gia buổi liên hoan thôi, không hút thử.” Cao Mạc thấy mắt Quyển Nhĩ trợn tròn hết cỡ, bèn nói một câu trấn an.
Hai người cầm theo đĩa thức ăn quay lại bàn ngồi, Quyển Nhĩ lúc ấy mới nói: “Những buổi tụ tập ồn ào như thế mà anh cũng tham gia, anh đúng là thay đổi thật rồi”.
“Hình ảnh thần tượng sụp đổ phải không?” Cao Mạc trêu chọc cô.
“Sao anh lại là thần tượng của em?” Quyển Nhĩ dùng dĩa xiên vào miếng hoa quả còn lại trên đĩa, “Đã có thời anh chính là tín ngưỡng của em”. Có thể chính vì nguyên nhân này, người khác có bất kỳ vấn đề gì, cô đều có thể lí giải và chấp nhận mà mặt không hề biến sắc, nhưng đối với Cao Mạc, cô không làm được.
Anh luôn có một vị trí cố định, là một hình tượng vững chắc trong lòng Quyển Nhĩ, muốn cô mang hình tượng đó xuống để đập vỡ, cô không thể làm thế, mà cũng không muốn làm thế.
“Tín ngưỡng bị dao động?”
“Anh lúc nào cũng đột ngột rút củi dưới đáy nồi, tín ngưỡng của em có kiên cố thế nào cũng không thể trụ vững được.”
Cao Mạc dừng lại một lúc, mới từ từ nói: “Lúc nào? Thời gian cách xa cũng tính sao?”.
Quyển Nhĩ trề môi, đây là động tác cô hay làm khi bối rối, vô tình đã gợi lại quá khứ với Cao Mạc.
Thấy Quyển Nhĩ không muốn nói tiếp, Cao Mạc nhìn thẳng vào cô hỏi, “Chuyện cũ không muốn nhắc lại?”.
“Cao Mạc! Đừng như thế, không giống anh chút nào.” Quyển Nhĩ thấy bộ dạng hung hăng ép uổng của Cao Mạc, cô không sao thích ứng nổi.
“Như thế nào mới giống anh? Đúng rồi, tín ngưỡng thì phải giống như thần thánh, vừa không được có khiếm khuyết, lại vừa không được phạm l