Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang
Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341739
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1739 lượt.
túc nghỉ hè không chịu trả phòng, chắc nhà trường sẽ áp dụng biện pháp cưỡng chế. Giờ xem ra biện pháp đó có hiệu quả khá cao, trên lầu sạch sẽ tới mức dường như ngoài cô và dì quản lý dưới lầu ra không còn bất cứ động vật nào khác.
Quyển Nhĩ đang định mở tủ lấy vài bộ quần áo thì điện th
oại trong phòng đổ chuông.
Sách Lang nhanh chóng trả lời cô, giới thiệu ngắn gọn về tình hình công việc hiện giờ của anh. Anh làm việc cho Chính phủ, ngày nào cũng rất bận, thường xuyên phải làm thêm đến khuya. Anh dùng thời gian rảnh rỗi hiếm hoi trong giờ làm việc của mình để trả lời thư của La Tư Dịch, thường là chưa kịp viết xong một câu đã có việc phải ra ngoài, khiến những bức thư của anh bức nào cũng không đầu không cối. Ngược lại, La Tư Dịch rất yêu quý những bức thư đó, bởi vì nội dung trong thư không có sự thoải mái, nhẹ nhàng mà anh phải cố tình tạo ra.
Hai người bắt đầu liên lạc thư từ, ít thì cách ngày một bức, nhiều thì một ngày vài bức. Không ai muốn nhắc tới việc vì sao phải giữ liên lạc với nhau, trong những bức thư đó không ai cố ý nói những câu gây hiểu lầm cho người kia, hầu hết chỉ là những lời thân thiện.
Nhưng khoảng hai tháng sau, cũng chính vào đợt thi cuối kỳ, đột nhiên mấy ngày liền Sách Lang không gửi một bức thư nào tới. Nhưng bức thư gửi trước đó không hề nhắc tới việc anh phải đi công tác, anh ấy cứ thế mà biến mất.
La Tư Dịch đợi rồi lại đợi, trong lòng vô cùng hoang mang, lo lắng không biết có phải Sách Lang đã xảy ra chuyện gì rồi không. Cô không có số điện thoại của Sách Lang, đành thông qua tổng đài để tìm số điện thoại của cơ quan anh, sau đó gọi đến hỏi số điện thoại của phòng anh. Phải qua mấy lần chuyển máy cô mới biết anh đang ốm, sốt cao liên tục, có nguy cơ bị viêm phổi.
Trước đây La Tư Dịch đã từng nghe nói, nếu trên cao nguyên mà mắc bệnh viêm phổi, có thể bị mất mạng. Vì vậy vừa nghe xong tình hình của Sách Lang, cô đứng ngồi không yên. Nhưng đứng ngồi không yên thì có thể làm gì chứ? Cô không có cách nào liên lạc trực tiếp với Sách Lang cả. Cuối cùng sau mấy đêm liền mất ngủ, cô mang hết tiền tích cóp ra, mua vé máy bay tới Tây Tạng.
Khi La Tư Dịch tận mắt nhìn thấy bệnh tình của Sách Lang đã ổn định, cơn sốt đã giảm, cô mới phát hiện ra tim mình đập nhanh khác thường. Cho dù biết đấy là phản ứng bình thường cho nhu cầu về oxy, nhưng cô vẫn cảm nhận được đó chính là phản ứng thực sự của trái tim mình. Đối với Sách Lang, cô có những lo lắng và quan tâm rất không bình thường.
“La Tư Dịch, cậu điên rồi sao?” Quyển Nhĩ mở tủ lấy thẻ nhập học của La Tư Dịch ra, rồi hỏi.
“Mình không điên, Quyển Nhĩ, chỉ là mình không suy nghĩ kỹ đã đi rồi. Cậu không cần lo lắng cho mình, lúc nào về mình sẽ liên lạc với cậu, ba mẹ mình đều nghĩ hai đứa mình đang ở cùng nhau trong khu ký túc mới phía đông.”
“Thôi được rồi.” Ngoài câu này ra thực sự Quyển Nhĩ cũng không biết phải nói gì. Người bạn thân nhất của mình làm một việc kinh thiên động địa như thế mà cô hoàn toàn không hay biết, e là cô không đủ tư cách làm bạn, cô đã không dđủ sự quan tâm cho Tiểu La.
La Tư Dịch cúp máy không lâu thì Đinh Mùi gọi tới.
“Có chỗ để ở chưa?”
“Chưa tìm, nhưng chắc khu ký túc mới phía đông cũng được.”
“Chỗ lần trước anh đưa em tới, có tự tìm được không?”
“Ừm…” Mặc dù qua giọng nói hết sức nhẫn nại của anh, Quyển Nhĩ biết mình nên nói là có thể tự tìm được, nhưng cô không thể nói không thành có, “Không tìm được.” Nếu nói có thể tìm được, để Đinh Mùi đợi mãi ở đấy, thế có khác nào tự mình đi vào đường chết đâu.
“Em xuống lầu đợi, anh qua đón em.”
Lần chờ đợi này là gần ba tiếng đồng hồ, Quyển Nhĩ cảm thấy cánh tay mình bị ánh nắng chiếu vào đau nhức, ngồi trên chiếc túi cứng như hồn đá, lại cồm cộm khiến cô không thoải mái chút nào. Cô vừa đứng dậy vặn vẹo một chút thì thấy Đinh Mùi xuất hiện.
“Đi thôi, lát nữa anh còn có việc.”
Quyển Nhĩ cầm túi sách, không nói gì đi theo sau anh, cũng không thể hiện thái độ bất mãn về việc anh đến muộn. Nhìn Đinh Mùi mệt mỏi như mấy ngày không được ngủ, hơn nữa giờ cô đang nhờ vả anh, tốt nhất là không nên nhiều chuyện.
Khó khăn lắm mới được lên phòng, Quyển Nhĩ chỉ muốn thả mình xuống chiếc giường êm ái kia và không dậy nữa. Nhưng Đinh Mùi không để cô được toại nguyện, anh mang một miếng giẻ lau từ phòng vệ sinh ra, “Còn một ít thời gian nữa, anh lau sàn nhà, còn em lau đồ đạc trong phòng”.
Dọn dẹp xong thì đã mất hơn một tiếng đồng hồ. Sau cuộc lau dọn, Quyển Nhĩ thực sự không trụ nổi nữa. Bếp, phòng vệ sinh, trên dưới trong ngoài chỗ nào cũng lau cẩn thận, sạch sẽ.
Đinh Mùi tỏ vẻ hài lòng với thành quả lao động của Quyển Nhĩ, “Được đấy. Em thay quần áo đi, mình đi ăn cơm”. Nói tới đây anh dừng lại một lúc, “Ăn cơm xong em có tự về được không?”.
“Chắc là được, chắc là được.” Trong lúc trầm ngâm, cô vô thức lặp lại lời của chính mình.
Đinh Mùi liếc mắt nhìn cô, không nói gì nữa. Nhưng trên đường ra ngoài, anh nhắc đi nhắc lại đường đi, ăn cơm cũng chỉ chọn một quán mì ngay cạnh khu chung cư, mục đích không