Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341738

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1738 lượt.

rong đĩa, tự nhiên thấy ngây ngấy, mất đi sự ngon miệng vừa rồi.
“Chia tay rồi?” m vực anh có vẻ lên cao, rõ ràng không phải giọng điệu của sự tiếc nuối.
Quyển Nhĩ thầm đánh giá câu hỏi của anh, chỉ thấy trong đó có mùi vị của sự vui mừng vì người khác gặp họa. “Không tốc độ bằng anh đâu, cũng không có được bản lĩnh như anh.”
“Chuyện này thì cần gì bản lĩnh? Vấn đề là tính cách.”
“Ai tốt tính, em sẽ học theo.”
“Diêu Sênh là lựa chọn không tồi.”
Quyển Nhĩ thực sự không nhịn được nữa: “Không cần phải tự bán tự khen đâu.” Lúc nào cũng huênh hoang kích động người khác như thế, ai mà chịu cho nổi.
“Thế nào gọi là tự bán tự khen? Cô ấy không phải là của anh, vừa đăng ký kết hôn với anh bạn trai người Mỹ rồi, lần này quay về là để tổ chức hôn lễ. Nhưng hộ chiếu của anh chàng luật sự đó có trục trặc, vì thế sẽ đến Trung Quốc muộn một chút.”
Lần này thì Quyển Nhĩ thực sự bị chấn động, “Cô ấy? Cô ấy kết hôn với người khác rồi! Cô ấy mới bao nhiêu tuổi chứ, sao đã vội vàng lấy một người nước ngoài như thế?” Sau khi bị mọi người đồng loạt quay lại nhìn, Quyển Nhĩ mới nhận ra âm lượng của mình không nhỏ, tâm trạng cũng quá kích động, miễn cưỡng nuốt những lời oán trách dành cho Cao Mạc vào trong.
Cao Mạc phải khiến Diêu Sênh đau lòng tới mức nào nên cô ấy mới kết hôn nhanh như điện xẹt ngay sau khi chia tay thế chứ, rõ ràng là bắt nạt người khác
Dường như Cao Mạc đọc được những suy nghĩ của Quyển Nhĩ, “Không cần em phải lo lắng cho cô ấy, Diêu Sênh rất biết cách sắp xếp cuộc sống của mình”.
Thực ra, hôm anh nhận được thiệp mời, anh cũng hết sức kinh ngạc. Anh lo lắng rằng, vì chuyện của mình và Diêu Sênh không thuận lợi, cô ấy mới đưa ra quyết định vội vàng, mù quáng như thế. Trên đường bay về, vì đi cùng nhau, lúc đó anh mới dám hỏi dò mà hỏi một câu.
Diêu Sênh trả lời ngắn gọn, “Bây giờ xong hết rồi”.
Cô thấy Cao Mạc còn định nói thêm gì nữa, vội bổ sung một câu: “Cao Mạc, không cần phải thuyết giáo, cũng không cần phê phán thái độ sống của em, thực hành là tiêu chuẩn duy nhất để kiểm nghiệm chân lý. Thực tiễn đã chứng minh, chúng ta không phù hợp”.
“Tại sao lại không phù hợp?”
“Đến tại sao không phù hợp anh còn không biết thì còn phải giải quyết vấn đề làm gì?” Diêu Sênh kéo chiếc chăn trên người trùm lên đầu, “Đối với em mà nói, tất cả những chuyện nay đã là chuyện cũ rồi”. Ý mà Diêu Sênh muốn nói, cô thấy không cần thiết phải nhắc lại nữa.
“Cao Mạc!” Quyển Nhĩ thấy anh lại có biểu hiện thất thần, không kìm được nên gọi to.
Cao Mạc nhíu nhíu mày, “Hò hét thế còn ra thể thống gì nữa?”.
Quyển Nhĩ muốn biện hộ cho mình, nhưng lập tức nghĩ, chắc Cao Mạc đang bực tức vì bị người khác lấy ra làm trò đùa nên quở trách chút thôi, nếu bới móc cô mà khiến tâm trạng anh thoải mái hơn, cô tình nguyện chịu ấm ức một chút cũng không sao. Vì vậy, đang định mở miệng cãi lại nhưng rồi lập tức im bặt, vẻ mặt như thể chấp nhận để cho người khác tự ý mắng mỏ, đánh đập, quyết không có ý phản kháng.
Cao Mạc thấy Quyển Nhĩ cố ý tỏ vẻ ngoan ngoãn dễ bảo, tâm trạng đang lúc cao trào cũng lập tức trấn tĩnh lại, “Quyển Nhĩ, muốn làm gì thì nhất định phải thử một lần”. Hiểu biết là rất tốt, ngoan ngoãn cũng rất tốt, nhưng những thứ đó đều không quan trọng, quan trọng là đừng để phải hối tiếc. Và sau đó, nếu có thể, hãy mang trái tim không vấn vương hối tiếc đó lại g
Trên chuyến tàu quay lại trường, bóng Cao Mạc dần lùi xa và trở nên nhỏ bé trên bục đưa tiễn, khiến trong tim Quyển Nhĩ dấy lên cảm giác không nỡ rời xa, nước mắt nhạt nhòa làm lu mờ tầm nhìn của cô. Chỉ mới vài năm xa cách, Cao Mạc như hoàn toàn biến thành một người khác vậy, nếu thêm vài năm nữa thì sao? E là anh sẽ biến thành một người xa lạ mà thân quen.
Những lời Cao Mạc nói ngày hôm qua khiến Quyển Nhĩ cả đêm không ngon giấc. Phải mang một thái độ muốn thử nghiệm để kinh qua đời người hay sao? Nghĩ đi nghĩ lại, đáp án mà cô đưa ra lại là một đáp án phủ định. Cứ theo trình tự từng bước, theo vòng tuần hoàn vốn có đi, không cần phải làm bất cứ điều gì khiến cuộc sống trở nên hỗn loạn, cũng chẳng cần phải đột ngột muốn thử nghiệm điều gì cả. Cuộc sống của cô vẫn nên bám sát vào mặt đất, cất những bước đi an toàn.
Nhưng điều cô không thể ngờ được là, bước từng bước thực tế cũng không phải là đã hoàn toàn an toàn, đường rộng thênh thang dưới chân cũng không phải cứ thế trải rộng mãi cho tới tận cuối đường, những người không may mắn lúc nào cũng có thể rơi xuồng hồ nước, khó mà ngóc đầu lên được.






Thời đại sống chung
Quyển Nhĩ quay về trường, ký túc xá đã được dọn dẹp sạch sẽ như chưa từng có vết tích của con người ở đó. Bao gồm cả hành lý của cô, tất cả đều được đóng gói, chất đống trên tủ. Trên bàn có một tờ giấy nhắn lại, chúc cô nghỉ hè vui vẻ, phía dưới có Tôn Mộc Nam, Hà Bố và mấy người khác nữa cùng ký tên.
Khi Quyển Nhĩ ở nhà, Tôn Mộc Nam có gọi điện thoại cho cô, nói tình hình ở ký túc xá không được ổn lắm, có vài phòng ký