Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa
Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341735
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1735 lượt.
ỗi, phải không?”
“Xin lỗi, anh ra ngoài một lát.” Không đợi Quyển Nhĩ nghĩ ra nên trả lời thế nào, Cao Mạc đột nhiên đứng dậy.
Quyển Nhĩ một mình ngồi lại, thỉnh thoảng lại quay sang cười với ba mẹ, thể hiện rằng bữa ăn rất ngon, tâm trạng cũng rất vui. Đang thấp thỏm chờ đợi trong bất an, chỉ sợ Cao Mạc cứ thế mà đi thì cuối cùng anh cũng quay lại, phảng phất có mùi thuốc lá.
Sau khi anh ngồi xuống, lại hỏi: “Em có điều gì muốn hỏi anh không?”.
Quyển Nhĩ vội lắc đầu, chỉ nghe anh nói thôi cũng đã khiến cô tim đập chân run rồi, làm sao còn dám hỏi gì chứ.
“Nhưng anh lại có việc muốn hỏi em.” Cao Mạc dường như không dừng lại, anh hỏi luôn: “Diêu Sênh nói gì với em?”.
Quyển Nhĩ cúi đầu, trong lòng thầm nghĩ haiày có chuyện gì vậy, lẽ nào lại ngượng ngùng tới mức phải nhờ cô chuyển lời hay sao? “Cô ấy nói mặc dù bọn anh đã chia tay rồi, nhưng không muốn thấy người khác tiếp cận anh gần quá. Đại khái là ý đó.” Quyển Nhĩ thật thà kể lại.
Ánh mắt Cao Mạc thoáng tỏ vẻ tán dương, đúng là Diêu Sênh, bất kể lúc nào cũng rất thẳng thắn. Cô ấy muốn Cao Mạc làm bạn trai của mình, cũng không có bất kỳ câu đệm lót nào, đưa ra ngay lời đề nghị sau một bữa ăn tối.
“Cao Mạc, hay là anh thử suy nghĩ đến em xem?”
Lúc đó, hai người đã có một khoảng thời gian tương trợ lẫn nhau trên đất khách quê người. Thời gian đầu vì thủ tục làm gấp gáp quá, vẫn chưa xin được vào ký túc xá, họ cùng nhau thuê một căn hộ chung cư bên ngoài trường. Cùng ăn, cùng ở, cùng đi, Diêu Sênh kiêm nhiệm cả vị trí đầu bếp, lái xe… việc nào làm cũng rất khá. Hai người thường xuyên đi siêu thị mua thức ăn, thấy Diêu Sênh vô cùng phấn khởi, lại tính toán hết sức tỉ mỉ, đôi lúc Cao Mạc cũng hốt hoảng, cô gái này không biết từ lúc nào đã bước vào cuộc sống, chiếm lĩnh toàn bộ thời gian rảnh rỗi sau giờ học của anh.
Cao Mạc nhớ là anh còn chưa kịp trả lời, mới chỉ ngẩng đầu lên, Diêu Sênh đã lập tức nói: “Thời gian hết rồi! Gật đầu đi!”.
Thông minh, một Diêu Sênh hoàn mỹ tới mức không ai có thể tìm ra bất kỳ sai sót nào lại lo lắng anh sẽ từ chối. Chính vì phát hiện này, không biết làm thế nào mà cái đầu lại không chịu sự điều khiển của anh đã gật gật đồng ý.
Cái gật đầu đó chắc là quá bộp chộp. Hai người ở cùng nhau chưa đến một năm, Diêu Sênh nằm trên giường của anh, cuộn trong lòng anh, lại nhẹ nhàng nói muốn chia tay.
Cao Mạc vốn cho rằng đó chẳng qua là câu nói đùa, anh cảm thấy ở bên cạnh Diêu Sênh cũng không tệ, cùng chí hướng, có thể chăm sóc và thấu hiểu lẫn nhau trong cuộc sống, thân ở nước ngoài, cả hai coi như có thể làm chỗ dựa cho nhau, thậm chí hai người chưa từng có trận cãi vã nào lớn. Đang tốt như thế, sao đến mức phải chia tay. Nhưng lần này cũng thế, Diêu Sênh không cho anh nhiều thời gian để suy nghĩ, ngày hôm sau là chuyển ra ngoài, thái độ vô cùng dứt khoát.
Cao Mạc có muốn đôi co cho rõ cũng không được, thực sự anh không biết vấn đề nằm ở đâu.
“T
“Anh hỏi muộn quá.” Hôm đó trông Diêu Sênh hết sức tiều tụy, “Ngày đầu tiên em ở bên anh, anh đã nên hỏi tại sao em lại muốn ở bên anh rồi.”
Diêu Sênh nhẹ nhàng thở dài, “Đừng nói tới chuyện mất cừu mới rào chuồng nữa, con cừu anh yêu đó, đã bị sói ăn thịt rồi”.
Chữ “yêu” này, đây là lần đầu tiên Cao Mặc nghe Diêu Sênh nhắc đến. Lúc đó anh mới phát hiện ra, Diêu Sênh cũng có sự lúng túng, cô ấy vẫn luôn đợi anh chủ động một lần, nhưng cho tới tận khi sói ăn sạch cừu, anh vẫn chưa tìm thấy chuồng cừu ở đâu.
“Mau tỉnh lại đi, tỉnh lại.”
Cao Mạc bị chiếc khăn ăn màu hồng khua khua trước mắt làm cho tỉnh lại, đưa tay giật lấy chiếc khăn ăn bám đầy vết dầu mỡ trước mặt, khẽ hét lên: “Em làm ồn gì thế!”.
“Ai bảo anh chìm đắm vào chuyện cũ mà không tự thoát ra được, em gọi anh nãy giờ rồi mà anh vẫn cứ ngồi bất động như bị điểm huyệt ấy.’’
Quyển Nhĩ bĩu bĩu môi, cô không bao giờ đồng tình với những người buồn phiền vì chuyện tình cảm. Cô chỉ cảm thấy những người này như đang muốn phơi bày sự trải nghiệm của mình, câu chuyện của ai cũng lắt léo cảm động, xúc động tâm can.
Bất giác Cao Mạc phì cười: “Sao em lại nghĩ anh không tự thoát ra được?”.
Quyển Nhĩ bỉu môi khinh miệt, lập tức nhận ra hàng loạt những hành động vừa rồi của mình thật ấu trĩ. Cô đã qua cái tuổi được gọi là đáng yêu rồi, không thể làm một thục nữ đoan trang, nhưng cũng không nên thể hiện cay nghiệt quá. “Xe đưa xe đón, thế vẫn chưa đủ để thể hiện dư tình chưa hết hay sao?” Haizz, hết thuốc chữa rồi, những lời này nói ra, chua cay tới mức có cảm giác như răng mình cũng hơi ê buốt.
“Em thế nào?” Cao Mạc không có ý thảo luận tiếp về vấn đề có thể tự giải thoát hay không, “Sắp tốt nghiệp rồi, có dự định gì không?”.
“Dự định quay về nhà tìm việc làm, thế thôi.”
“Còn cậu bạn tên Đinh Mùi k
“Anh ta? Anh vẫn còn nhớ sao. Chắc là sự định sau này sẽ vào đài truyền hình, đi thực tập suốt ở bên đó.”
“Là muốn hỏi hai bọn em có dự định gì không?”
“Bọn em? Bọn em thì có thể có cùng dự định gì, ai về nhà nấy, về với mẹ của mình thôi.”
Quyển Nhĩ đẩy nhẹ đồ ăn t