Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341749
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1749 lượt.
theo hắn sao? Có thể tùy tiện mở kênh như thế à? Chỉ cần anh ta nói là xong chắc? Hơn nữa trong truyện đó có trò mèo gì cậu cũng không biết, sao lại cứ lao đầu vào như thế, đã đưa đầu vào thì kiểu gì cũng bị liên quan. Biết là cậu làm việc đó cũng chẳng được lợi lộc gì, không những không đánh được hồ ly, mà thân đã mang vạ rồi. Một khi đã có vết thì người ta sẽ không tin cậu nữa, bị vứt bỏ cậu còn thấy lạ? Cậu hỏi tôi có cách gì không, vậy tôi hỏi cậu, tiếng nói của ai là có sức nặng? Đấy chính là cách”.
Vì vậy Đinh Mùi mới tới nhờ Lưu Vũ Kiều, xem có cách gì có thể cứu vãn được không. Gặp được chị ta cũng không phải chuyện dễ dàng gì, Lưu Vũ Kiều này còn nghĩ tới những vất vả trước kia của anh khi bôn ba làm việc cho chị ta nên mới không tỏ vẻ khó chịu ra mặt. Nhưng thái độ của chị ta rất không rõ ràng. Hôm đó Đinh Mùi đã uống rất nhiều, cũng nói rất nhiều, nhưng chị ta lại chẳng nói gì. Cuối cùng, khi chia tay, chị ta nói: “Cứ đợi đấy xem sao!”, chỉ thế thôi, không hứa hẹn gì.
Không hứa chắc, nhưng cũng không từ chối, Đinh Mùi thấy vẫn còn cơ hội để xoay chuyển tình hình. Chỉ có điều lúc này cảm thấy cuộc sống thật không dễ chịu chút nào mà thôi. Thi cao học, anh không đăng ký, cũng không có ý định đó. Tìm việc làm? Chỉ muốn làm nghề này, làm phóng viên cho đài khác cũng được, nhưng cảm thấy không cam tâm. Thành phố A nói to thì cũng to thật, nhưng trong vòng xoáy này nếu bảo nhỏ thì cũng rất nhỏ, anh không thể mạo hiểm thêm nữa. Dù sao tốt nghiệp xong làm ở đâu thì cũng chỉ là đi làm thuê thôi, nên chẳng phải vội.
“Uống chút nước ấm không?”. Chỗ ngồi chật kín, sau khi Quyển Nhĩ từ nhà vệ sinh ra, thấy chỉ còn một ghế trống bên cạnh Đinh Mùi. Cô không biết làm gì, đành lấy nước uống, thấy Đinh Mùi ngồi bên cạnh cũng quay sang hỏi một câu.
“Ừ, cũng được.” Anh đẩy ly rượu trên tay ra xa, tối nay uống hơi nhiều, hai người lại không nói gì, anh một hơi tôi một hơi uống vào trong họng thứ nước nóng bỏng đó thấy thật thoải mái dễ chịu.
Ngồi không được bao lâu thì Tăng Nghị dẫn đầu đám bạn kéo nhau đi hát. Quyển Nhĩ không muốn đi, lúc mặc quần áo cô cứ đắn đo, muốn trà trộđi sau bọn họ, tìm cơ hội bỏ về.
Khi mọi người ra tới cửa nhà hàng, những người khác đã gọi được taxi, chỉ có một thân hình cao lớn đứng trước cửa cách đó không xa, trông rất cô độc.
Biết rằng anh đứng đó không phải vì muốn đợi cô, nhưng sau khi do dự một lúc, cô vẫn đến đứng ngay sau anh. Nếu cô không đi đến, nếu cô không mềm lòng như thế thì kết cục sau này của hai người đã hoàn toàn rẽ theo một hướng khác rồi. Thực ra, điều quan trọng hơn cả, là nếu không cảm thấy yêu như thế, tất cả sẽ hoàn toàn khác.
“Về nhà cùng anh nhé?”. Hai người đứng đó rất lâu, cuối cùng Đinh Mùi cũng hỏi.
“Vâng.” Quyển Nhĩ đáp nhỏ.
Cô không biết, chữ “vâng” đó, sự phục tùng vô điều kiện đó, đã khiến Đinh Mùi được an ủi rất nhiều. Những gì anh đạt được hoàn toàn khác xa với tưởng tượng của anh. Cô chỉ biết rằng bắt đầu từ đêm hôm đó, quan hệ của cô và Đinh Mùi, đã bước vào một giai đoạn mới – bạn tình. Cô không muốn dùng từ đó để hình dung về mối quan hệ của hai người, nhưng thực chất nó là như vậy.
Anh ấy không hề có ý thức bảo vệ hình ảnh bất khả chiến bại của bản thân trước mặt người phụ nữ của mình, anh đối xử với cô tự nhiên và thản nhiên nhất có thể. Nhưng đồng thời, cũng không phải là anh không đề phòng, anh cho cái gì, cho tới mức độ nào, đều nằm trong phạm vi quy tắc nhất định, không cho phép Quyển Nhĩ vượt qua giới hạn hay thăm dò dưới bất kỳ hình thức nào.
Bị thứ gì quây chặt, níu chặt sao? Hoàn toàn không giống với bản tính của Đinh Mùi. Quyển Nhĩ không thể làm như Đinh Mùi được, khi hai người ở trên giường có được khoái cảm, cô hoàn toàn đam mê và có phần chìm đắm trong cảm giác đó. Nhưng sắc không làm người mê thì người tự mê, cô thích nhất là được nằm trong vòng tay anh, chỉ cần anh ôm ấp, cô sẽ không còn có bất kỳ lo lắng nào nữa, làm gì cũng không vội. Thứ che mắt cô không gì khác mà chính là sự say đắm của cô. Cô của lúc này, đã không còn nhìn thấy gì khác, chỉ nhìn thấy anh ấy thôi. Chỉ một mình anh, có anh là được rồi.
Điều kiện của tình yêu
Thời điểm tốt nghiệp, chỉ ra Tết là đã đến rồi. Thời gian này đã xảy ra một chuyện lớn đó là Cao Mạc về nước, còn Tiểu La không đi nữa.
Lần này Cao Mạc về nước làm trợ giảng ở Đại học C. Dù sao thì anh cũng chỉ tốt nghiệp Thạc sỹ, dưới đề nghị của các giáo sư, cũng chỉ có thể về phòng thí nghiệm để hướng dẫn các bạn sinh viên.
Quyển Nhĩ cảm thấy ba năm trôi qua thật nhanh. Mới đó mà anh đã học xong và về nước rồi.
“Lúc nào em chuyển đi?”.
Quyển Nhĩ không nói nhiều, là bởi vì cô không nhẫn tâm. Cuộc sống cho dù có tàn nhẫn đến đâu thì đôi lúc cũng nên cho con người được nếm mùi vị ngọt ngào chứ! Nếu cứ đoán trước kết cục mà dừng bước, mà nhượng bộ thì đấy không phải là tình yêu. Nếu đã không ngăn ccứ để cô ấy thử xem sao.
Tháng Mười một, Sách Lang chuyển đến. Sau khi tới nơi, b