Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341752
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1752 lượt.
ốn người đã tụ tập một bữa. Khi La Tư Dịch gọi điện hẹn Quyển Nhĩ, cô đang ở bên Đinh Mùi.
“Để họ đến đây, anh mời.” Đinh Mùi nói.
“Thế thì hơi xa, hay là chúng ta qua đó, chỗ đấy cách ký túc em ở cũng gần, chắc là cố ý muốn tiện cho em.” Đinh Mùi chịu cùng cô xuất hiện trước mặt người khác, cô không nên đòi hỏi gì thêm mới phải. Nhưng thái độ của anh không phải là muốn chính thức hóa, công khai hóa quan hệ của hai người, mà chỉ là cảm thấy để Tiểu La biết thì cũng không sao mà thôi. Cô không muốn làm Tiểu La lo lắng, nên không định nói cho cô ấy biết.
Đinh Mùi thấy Quyển Nhĩ đứng dậy thu dọn, anh cũng không ngăn cô, ngược lại còn thản nhiên nằm đó nhìn cô mặc đồ. Lúc La Tư Dịch gọi điện thoại tới, hai người đã xong việc, đang nằm trên giường nói chuyện. Anh thích sự mãnh liệt trước đó, mà cũng thích sự thảnh thơi lúc này. Quyển Nhĩ khi ở bên anh, không nói nhiều đến những chuyện không liên quan tới hai người, mà thường chọn những chuyện thú vị để nói, giúp anh giảm bớt áp lực. Không cãi vã, không ồn ào, không níu kéo giằng co, gọi lúc nào thì tới lúc ấy, mặt nào cũng rất hài hòa, Quyển Nhĩ khiến anh rất hài lòng. Chính vì thế anh mới không muốn để cô đi.
Anh đưa tay ra với lấy điện thoại, “La Tư Dịch phải không? Là anh, Quyển Nhĩ đang ở chỗ anh, hai người qua đây, anh mời hai người ăn cơm. Địa chỉ lát anh sẽ nhắn tin, bọn em đang ở đâu? Ừ, ngồi tàu điện ngầm chắc chỉ khoảng hai mươi phút, được, vậy bọn anh đợi em ở ga tàu điện ngầm.”
Lúc gặp mặt, Quyển Nhĩ thấy Tiểu La không lo lắng cho cô như vẫn nghĩ. Ngược lại cô ấy còn làm ra vẻ bắt được gian tình, vui mừng thay cho cô. Cũng phải thôi, cô ấy và Sách Lang đã đoàn viên, nên cũng sẽ cho rằng tất cả những người yêu nhau đều cùng đi với nhau tới đích cuối cùng, còn suy nghĩ được gì khác nữa. Cũng may Đinh Mùi rất giữ thể diện cho cô, không đủ để gọi là quan tâm chu đáo, nhưng gọi món, gọi nước uống, đều hỏi trước cô một câu, thế cũng là đủ rồi.
Sách Lang đã đi làm mấy năm, nên cũng chín chắn hơn rất nhiều. Lúc mới gặp nhau vẫn còn có cảm giác xa lạ nhưng sau một lúc nói chuyện bắt đầu lại trở nên gần gũi.
Đinh Mùi và Sách Lang vốn học cùng một khoa, những gì để nói không phải ít, không khí trên bàn ăn cuối cùng cũng rất náo nhiệt.
Giữa bữa ăn, La Tư Dịch và Quyển Nhĩ cùng vào nhà vệ sinh.
“Đã tu thành chính quả từ bao giờ thế? Sao lại giấu cả mình?”
Quả thì có, nhưng chính hay không thì chỉ có Trời mới biết. “Mình với cậu chẳng phải cũng giống nhau hay sao, lúc tan lúc hợp, chẳng có gì là chắc chắn cả.”
“Là cậu sợ kích động đến mình phải không?”
La Tư Dịch rửa tay xong, vẩy vẩy nước vào mặt Quyển Nhĩ. “Tuổi còn trẻ thế kia đừng suy nghĩ nhiều như thế. Cũng không cần phải lo lắng cho mình. Nhớ nhé sau này có chuyện gì thì cũng phải nói với mình, nếu không mình sẽ giận đấy!”
Nụ cười của La Tư Dịch rạng rỡ tới mức khiến Quyển Nhĩ chỉ muốn nhắm chặt mắt lại để né tránh. Thừa nhận đi, có phải đang ghen tị với cô ấy không? Mắc dù tương lai của hai người đó rất mù mịt, nhưng hiện tại quả là đẹp đẽ, đẹp tới mức khiến cô thấy xấu hổ vì thua kém.
Cả khách và chủ đều rất vui, La Tư Dịch và Sách Lang cùng đi. Quyển Nhĩ cũng định đi cùng họ, nhưng bị Đinh Mùi ngăn lại.
Sau khi xe đi khỏi, Đinh Mùi mới nói: “Em đi theo họ làm gì?”.
Bây giờ anh đã chính thức vào đài thực tập, cuối cùng Lưu Vũ Kiều vẫn giúp đỡ anh. Được tôi luyện một thời gian dài như thế, khả năng đối nhân xử thế của anh rất tốt, đương nhiên sẽ không để Quyển Nhĩ đi làm kỳ đà cản mũi người khác ngay trước mắt mình.
Quyển Nhĩ biết Tiểu La sẽ theo Sách Lang về căn phòng anh ấy đang ở, bọn họ uống không ít rượu, sẽ xảy ra chuyện gì, không cần nói cũng có thể đoán ra. Bản thân Quyển Nhĩ cũng không còn là một cô gái trong trắng nữa, đi theo Đinh Mùi, cho dù biết sẽ không thể là mãi mãi, nhưng cô cũng chưa từng hối hận.
Nhưng mình là mình, nhìn thấy Tiểu La như thế cô muốn nhắc nhở bạn. Cô không muốn trong hạnh phúc tương lai của Tiểu La có cảm giác hối hận, dù chỉ là chút ít.
“Chút rượu đó đối với Sách Lang có đáng gì. Nếu cậu ta muốn làm gì Tiểu La thì đã làm từ lâu rồi, em không phải lo lắng cho bọn họ.”
Đúng vậy, Sách Lang đối với Tiểu La rất chân thành, nghiêm túc, anh ấy làm gì cũng đều sẽ nghĩ tới hậu quả, sẽ suy xét tới trách nhiệm, chắc là do cô nghĩ nhiều rồi.
Giờ mà nói với Tiểu La phải giữ mình thì mới thật là vô vị. Tình cảm của cô ấy sâu sắc như thế chắc chắn sẽ không nghĩ tới chuyện vụn vặt ấy.
“Tối em ở lại đây đi, Trần Hạo đi công tác rồi.”
Em họ của Đinh Mùi cuối cùng cũng không thể ở lại Mỹ cho tới khi tốt nghiệp đại học. Với ưu thế về ngoại ngữ, về nước làm việc trong một công ty thương mại, công việc cũng ổn.
Đinh Mùi sau khi tốt nghiệp chuyển hẳn tới căn hộ của cậu em họ, hai anh em chăm sóc lẫn nhau, lại không bị người nhà quản lý. Công ty của Trần Hạo cũng làm việc theo kiểu bên Mỹ, thứ Bảy không được nghỉ, tránh có việc gì đột xuất xảy ra. Vì thế thời gian mà Quyển Nhĩ và Đinh Mùi gặp nhau, hết sức tự nhiên, được qu