XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341755

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1755 lượt.

c đó. Cô rất bận, trái tim cũng được lấp đầy. Thái độ của Đinh Mùi, sợ là lúc nào cũng rạch ròi rõ ràng với cô, cô cho bao nhiêu, cần bao nhiêu là tốt, đòi hỏi quá nhiều chỉ khiến bản thân thất vọng.
“Hai người rốt cục là thế nào?”
“Cao Mạc?”
“Cậu biết là mình nói đến ai mà.”
“Tiểu La, cậu với Sách Lang đã ở cùng nhau lần nào chưa?” Cuối cùng cô vẫn hỏi, tâm trạng đang hoang mang, có người để nói cùng, tán đồng hay không tán đồng đề tốt cả.
“Đây là việc sau khi anh ấy đến đây rồi, còn cậu và Đinh Mùi?”
“Ừm, bọn mình chính là chỉ có chuyện ấy, vì thế cậu đừng hỏi nữa, ngoài chuyện ấy ra, chẳng có gì khác.”
La Tư Dịch im lặng một lúc: “Con người anh ấy, càng gần lại càng không nắm bắt được”.
Cô không tin Đinh Mùi không có chút tình cảm nào với Quyển Nhĩ, nhưng quan hệ của hai người bọn họ thành như thế này, hoàn toàn không phải do Quyển Nhĩ nghĩ ngợi lung tung.
“Ấm ức lắm phải không?”
Vì câu hỏi đó mà nước mắt Quyển Nhĩ cứ chảy ra. Không phải cô không oán trách, mà bởi vì cô không muốn anh phải suy nghĩ. Nghĩ nhiều, cũng không biết làm thế nào với trái tim của mình, bởi vì dù sao người bị dằn vặt cũng chỉ có mình cô mà thôi.
“Hãy biết bảo vệ mình, nếu đã như thế, cậu phải biết cách tự bảo vệ mình.” La Tư Dịch nói một câu đầy hàm ý. Thực ra nếu nói tới vô vọng thì cô và Quyển Nhĩ đều vô vọng như nhau, chẳng qua cô và Sách Lang đang tạm thời được bảo vệ dưới lớp áo ngoài của tình yêu mà thôi. Tất cả đều không có kết quả, chỉ là quan hệ của cô và Sách Lang nhìn có vẻ vồ vập thân tình hơn.
“Mình biết”. Về mặt này Đinh Mùi vô cùng cẩn thận. Nếu đúng lúc đó không an toàn thì anh ấy quyết không làm. Quyển Nhĩ muốn tin rằng, anh ấy làm thế không phải là vì sợ phiền phức, mà là muốn chăm sóc, muốn nghĩ cho cô. Con người anh không phải không biết quan tâm chăm sóc người khác, có điều anh luôn làm điều đó rất lặng thầm, không hề có ý lấy lòng cô. Không có ý nghĩ muốn lấy lòng cô, vì thế mới càng khiến người khác đau lòng!
“Quyển Nhĩ, cậu nói xem có phải hai đứa mình số khổ không?” La Tư Dịch hỏi, xong lại cười, “Những lời nói của tụi mình, nghe cứ như kiểu các oán phụ thời xưa ngồi than vãn với nhau ấy nhỉ?”.
“Có thể gặp được nhau là đủ rồi! Anh ấy làm thế nào là việc của anh ấy, mình làm thế nào thì phải lắng nghe trái tim mình đã.”
Phải rất lâu, rất lâu sau đó, Quyển Nhĩ mới biết, mối tâm tình của cô lúc đó, có thể được gọi là kiểu Thánh mẫu - không để ý tới việc bản thân bị tổn thương, chỉ nghĩ tốt cho người khác. Nếu cứ như thế, chỉ e là cũng sẽ cứ vui vẻ theo kiểu ngốc nghếch ấy mãi.
Nhưng, con người rồi cũng phải trưởng thành, rồi cũng sẽ phát hiện ra, tất cả những thứ mình muốn đạt được, đều có điều kiện của nó. Có những điều kiện rất phức tạp, không phải đơn giản là trao đổi ngang giá nhưng lại ảnh hưởng tới cuộc sống của chúng ta một cách rất thực tế. Nếu không sao có được thì cũng không nên đòi hỏi nữa. Để phát hiện được rằng, những thứ mình muốn đều không thể có được thì phải trải qua thời kỳ mơ mộng, tới gia đoạn thật sự trưởng thành.






Nguy cơ rình rập khắp nơi
Tết Nguyên đán, Quyển Nhĩ và Cao Mạc cũng về nhà. Kỳ nghỉ hè, Trần Hạo vẫn chưa về nước, công việc của Đinh Mùi cũng chưa ổn định nên Quyển Nhĩ không về nhà nữa mà ở lại chỗ anh. Có tác dụng gì không thì cô không biết, có điều anh cũng không bảo cô đi, cô nghĩ như vậy là mình vẫn được chào đón. Tháng Mười một, Đinh Mùi làm một chuyên đề, cần phải thu thập một ít tài liệu, cô chủ động đề nghị sẽ ở lại giúp. Vì vậy cho dù tết Nguyên đán chỉ có ba ngày, cho dù khi cô quay lại còn phải thi tiếng Anh và chính trị, cô vẫn quyết định về nhà. Nếu cô không về, không chỉ máy điện thoại sẽ bị gọi liên tục tới bỏng tay, mà có khi cả bốn người lớn sẽ cùng tới trường giết cô mất.
Quyển Nhĩ vừa về tới nhà, có cảm giác ba đã già đi rất nhiều. Có nhiều tóc bạc trên đầu hơn, gầy tới mức hai má hõm lại. Buổi tối, khi mẹ mang chăn vào phòng cho cô, cô mới có cơ hội hỏi: “Sức khỏe của ba không tốt phải không mẹ?”.
“Không phải, là có xảy ra kiện cáo với bệnh nhân, con không hiểu, mà cũng không cần lo.”
Làm bác sỹ đôi
“Khóc gì chứ, này!”
<“Không có gì, vì em thấy nhớ anh.” Đúng thế, nhớ anh. Cô đã thầm tự khuyên răn mình rằng, đừng hy vọng gì vào anh, nhưng gặp phải chuyện này, cô chỉ nhớ đến anh. Tuy không gặp, nhưng được nghe tiếng anh, nhịp tim cũng ổn định hơn. “Em về trường trước một hôm, anh đưa em đi chơi.”
Đây là hành động quan tâm điển hình kiểu Đinh Mùi. Mặc dù anh không biết nói với cô những lời có tính hồi ứng trực tiếp, không biết nói với cô rằng anh cũng nhớ cô nhưng trong những tình huống có thể, anh không từ chối đưa ra những biện pháp để thoát khỏi nỗi nhớ nhung.
“Vé đã đặt xong cả rồi, muốn quay lại trường sớm sợ không mua được vé.” Đây là sự thật. Quan trọng hơn là, tình hình ở nhà lúc này cô muốn được ở bên ba mẹ được lúc nào hay lúc ấy.
Quyển Nhĩ quay lại thành phố A muộn hơn một ngày so với kế hoạch