XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341750

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1750 lượt.

. Bởi vì trong mấy ngày ấy, cô và ba mẹ đã đi tới nội Mông Cổ. Ba nói khó khăn lắm mới có dịp ba người cùng được nghỉ, nhất định phải cùng đi chơi một chuyến. Vì vậy họ lên mạng tìm, đăng ký tham gia đoàn du lịch tới Nội Mông, đón mùa đông ở NaaDam.
Ba người nhà họ, người thì đi làm, người thì đi học, rất hiếm khi cả ba có khoảng thời gian nghỉ dài kỳ. Trong ký ức của Quyển Nhĩ, cô chưa bao giờ đi du lịch cùng với ba mẹ. Thỉnh thoảng có thể đưa cô đi chơi thì cũng chỉ là ba hoặc mẹ mà thôi.
Lần này cả ba người đều rất vui vẻ, hoặc ít nhất là trông có vẻ rất vui vẻ. Cưỡi ngựa, ăn thịt nướng, cùng hò hát nhảy múa với rất nhiều người. Ở nơi trời cao mây lớn, dường như những nỗi buồn đau nặng nề cũng tan biến đi như chưa từng tồn tại.
Chân của mẹ không tốt lắm, đi bộ nhiều sẽ đau nhưng không thấy mẹ kêu mệt một câu nào. Quyển Nhĩ biết mẹ chịu đựng là vì ba. Chỉ cần ba mãi mãi cười vui vẻ như thế, hay cho dù chỉ để đổi lại một chút vui vẻ của ba, có phải đi bộ cùng ba khắp đất nước Trung Quốc, mẹ cũng có thể kiên trì được.
Quay lại thành phố A, rời xa không khí đó, sự lo lắng trong lòng dường như cũng giảm đi rất nhiều. Lấy lại tinh thần để ứng phó với các môn thi xong, cũng đã tới cuối tháng. Thời gian này cô không gặp Đinh Mùi, anh đi đến miền Nam, hình như phải đi một lúc tới mấy thành phố, thời gian quay về còn chưa biết. Trước kỳ nghỉ đông mà anh vẫn chưa quay lại thì cô sẽ không được gặp anh trong ba tháng liền.
Cô xếp hàng mua vé về nhà, gửi một tin nhắn cho Đinh Mùi, “Em đã mua được vé về nhà, ngày mùng Một tháng Hai, ngày nào anh quay lại?”.
“Không biết.” Anh không những không trả lời ngay, thậm chí còn trả lời rất ngắn gọn. Những tin nhắn kiểu này cho thấy anh đang rất bận, không tiện liên lạc. Đôi lúc cũng có những tin nhắn như đá chìm xuống biển sâu, không sủi tăm, đó là vì anh không mở máy. Đinh Mùi không phải là người sau khi mở máy ra sẽ trả lời từng tin nhắn một. Anh thấy tin nào quan trọng thì sẽ gọi điện lại, chứ không đủ kiên nhẫn để bấm bấm gửi từng tin nhắn.
Quyển Nhĩ sớm đã tự biết mình không phải là người mà anh cần phải nhanh chóng gọi điện lại, người đã không quan trọng thì nội dung tin nhắn càng sơ sài. Nhưng cho dù như thế, sau mỗi lần gửi tin nhắn cho Đinh Mùi, cô cũng giống như những cô gái chìm đắm trong tình yêu khác, nắm chặt điện thoại trong tay không chịu rời, mở ra xem liên tục, chỉ sợ để sót tin nhắn hoặc để lỡ một cuộc gọi. Cho dù chỉ đọc chậm hoặc nghe chậm một giây thì đấy cũng là sai lầm không thể tha thứ được.
“Đợi điện thoại của bạn trai à?” Cô bạn cùng phòng Phạm Tình Mang trêu cô.
Quyển Nhĩ không quen biết cô ấy. Cô ấy vốn là sinh viên của Đại học K, được tuyển thẳng lên học nghiên cứu sinh. Vào kỳ nghỉ, cô ấy theo giáo viên hướng dẫn về địa phương nghiên cứu đồng ruộng, khi quay về trường đã bắt đầu vào học được hơn một tháng. Cô ấy có bạn trai, cũng có rất nhiều bạn bè, thường xuyên đi tham gia những buổi tụ tập với bạn. Thời gian rảnh rỗi của cô ấy rất hiếm, thời gian rảnh ở trong phòng lại càng hiếm. Sau này do cuối tuần Tiểu La cũng thường đến ở cùng Quyển Nhĩ, cô ấy lại càng cố gắng không trở về ký túc vào những ngày ấy, đẻ hai người bọn cô được tự nhiên.
Cô ấy quan tâm tới người bạn cùng phòng không quen biết như thế, chưa bao giờ tạo cho Quyển Nhĩ cảm giác bất tiện, hoặc không tự nhiên. Mỗi lần không trở về ký túc ngủ, cô ấy đều thể hiện cho Quyển Nhĩ thấy là cô ấy có lý do không thể về được, chứ không phải là do sự viếng thăm của La Tư Dịch mà cô ấy cố ý tránh mặt.
Vì vậy Quyển Nhĩ cũng chưa từng mở miệng cảm ơn, chỉ cố gắng hết sức trong phạm vi có thể của mình, làm nhiều hơn một chút. Ví dụ như việc vệ sinh phòng, cô hoàn toàn đảm nhiệm, ngày dọn dẹp phòng vệ sinh ba phòng cùng dùng chung, một mình cô làm vệ sinh hai lượt, không để Phạm Tình Mang phải làm.
Hai người là bạn cùng phòng nhưng không có thời gian tiếp xúc với nhau nhiều chính là bởi họ đều nghĩ cho đối phương, lúc họ tiếp xúc với nhau vẫn còn hơi khách sao, nhưng hoàn toàn không tỏ ra xa lạ.
“Hả?”
“Một phút mà cậu nhìn điện thoại tới ba mươi lần, mình đếm rồi. Đây rõ ràng là hội chứng của bệnh yêu.” Phạm Tình Mang khẳng định trả lời
“Không phải là bạn trai, chỉ là bạn học, đang nói tới việc sẽ về nhà vào kỳ nghỉ.”
“Thế chắc chắn là bạn học nam.” Phạm Tình Mang lại khẳng định.
Cảm giác mà Phạm Tình Mang mang tới cho Quyển Nhĩ là sự trưởng thành và quyến rũ. Cô ấy có bạn trai, nhưng không phải chỉ biết có mỗi mình bạn trai thôi. Cho dù cô ấy và bạn trai có dính nhau như keo thì vẫn có những người bạn khác giới gọi điện thoại hoặc tới tận phòng tìm. Sau khi bước vào cuộc sống của một nghiên cứu sinh, quy định cấm người khác giới ra vào ký túc đã không còn nữa, đưa thẻ ra, nói chính xên người muốn gặp là có thể lên phòng. Vì thế tiếp những người tới tìm Phạm Tình Mang, đôi khi trở thành nhiệm vụ đối ngoại chính của Quyển Nhĩ mỗi tối.
Sức hấp dẫn của Phạm Tình Mang không chỉ thu hút bạn khác giới. Cho dù cô ấy dọn vào ký túc muộn nhất nhưng lại là