XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341763

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1763 lượt.

ng và khoa học rồi kẹp vào file tài liệu được dành riêng cho anh.
Cho dù là thế, Quyển Nhĩ vẫn thấy anh quá vất vả, “Anh cần gì? Em lên mạng tìm rồi gửi cho anh”.
Anh chàng họ Tống này học trên Quyển Nhĩ một khoá, cùng khoa nhưng khác chuyên ngành. Cô quen khi cùng Phạm Tĩnh Mang đi học tennis, đã từng hai lần cùng ăn cơm ở nhà ăn của trường. Không biết anh ta nghe ai nói là Quyển Nhĩ không về nhà trong kỳ nghỉ này, một mình ở lại ký túc xá, thế là cứ năm ba ngày lại gọi điện thoại hẹn Quyển Nhĩ ra ngoài. Cũng may anh ta ở ký túc chính tại trường, không ở đây, nếu không với kiểu mời mọc nhiệt tình như thế, bằng khả năng từ chối của Quyển Nhĩ, mười lần chắc cũng chối được hai, ba lần.
Đinh Mùi cũng nghe danh anh chàng họ Tống này từ lâu, nghe Quyển Nhĩ nói chuyện điện thoại với anh ta cũng là một trong những thú vui của anh.
“Anh đang ở dưới sân ký túc của bọn em rồi ạ?” Giọng Quyển Nhĩ hết sức bình tĩnh, đối với hành động tập kích bất ngờ của Tống sư huynh, cô đã có sự chuẩn bị về mặt tâm lý. “Nhưng em sắp phải ra ngoài rồi, ồ, em đã hẹn với bạn, ngại quá, vâng, không tiện lắm.”
Giờ đến một câu khách sáo cô cũng không dám tuỳ tiện nói nữa, tiếp xúc vài lần, ít nhiều cũng tích luỹ được chút kinh nghiệm. Có một lần cô lấy lý do không được tốt lắm, nói là phải đi thư viện, kết quả là đành phải để Đinh Mùi ở lại trong phòng, cả chặng đường dài được vị Tống sư huynh này kè kè bên cạnh, cùng đi tới thư viện. Còn có một lần cô nói là bạn cô sẽ tới đón. Cô tìm một cơ hội gửi tin nhắn cho La Tư Dịch, đợi đến một tiếng sau mới thấy Sách Lang lái chiếc Jetta màu đỏ, bóp còi inh ỏi lướt tới.
Lần đó thật là lợi bất cập hại, nhà La Tư Dịch chỉ cần đi năm phút là tới nơi, thế mà họ phải mất một tiếng đồng hồ, thời gian đó Tống sư huynh liên tục giới thiệu cho cô nghe những thành quả nghiên cứu gần đây của anh ta.
“Cậu cứ nói thẳng là cậu có bạn trai rồi, không được sao?” La Tư Dịch hiến kế. Trước khi nhìn rõ con người của Tống sư huynh này, cô ấy còn hy vọng Quyển Nhĩ và anh ta có thể phát triển hơn nữa. Dù sao Đinh Mùi cũng chẳng coi Quyển Nhĩ là gì, làm vậy thì chỉ để đả kích anh một chút thôi cũng được. Kết quả, sau khi gặp Tống sư huynh, La Tư Dịch thừa nhận, chính cô đã bị đả kích.
Diện mạo thì trông như vượn người thời tiền sử, cứ coi như không nên nhìn diện mạo mà luận anh hùng đi, cũng khiến người khác cần có một quá trình mới có thể nhìn quen dung nhan kinh người ấy.
“Anh ta có nói là muốn theo đuổi mình đâu. Hơn nữa, bọn mình cùng học trong một khoa, mình thế nào thì anh ta biết rất rõ.”
“Cậu cứ nói thẳng với Đinh Mùi để anh ta nghĩ cách. Cậu phục dịch anh ta như thế, lẽ nào anh ta không chủ động bỏ chút sức giúp cậu.”
“Mình không muốn anh ấy hiểu lầm là mình nhân cơ hội này bắt anh ấy phải thừa nhận điều gì đó, cứ để mình tự giải quyết.” Sự tự lực tự cường của cô đã buộc phải lộ ra.
Nói ra nói lại một hồi, cuối cùng Tống sư huynh cũng chịu cúp máy. Quyển Nhĩ thở hắt ra, dựa người vào cửa. Một lúc sau, đột nhiên có người gõ cửa. Quyển Nhĩ thấy chột dạ, than thầm trong lòng, lại tìm lên tận đây rồi, Cô quay đầu lại nhìn Đinh Mùi, anh dường như đang hoàn toàn không biết gì, vẫn đang chăm chú đọc tin tức. Cô đóng chặt cửa phòng mình, sau đó bước ra mở cửa lớn, quả nhiên Tống sư huynh đang đứng đợi bên ngoài, cười rất tươi.
“Anh đợi mãi vẫn chưa thấy em xuống, có phải không khoẻ không?” Anh ta quả là rất biết cách tìm lý do.
Cô cắn môi, đành phải nói: “Bạn em đã đến rồi, vì vậy hôm nay chắc em không ra ngoài nữa.”
“Đã đến rồi sao?” Tống sư huynh quả là một người ứng biến đại tài, lập tức nói “Đến thật đúng lúc, anh vốn định mời em đi ăn cơm trưa, nếu bạn em đến rồi, hay là cùng đi ăn đi.”
Ăn trưa? Quyển Nhĩ nhìn đồng hồ, mới hơn mười giờ một tí, nếu đồng ý đi ăn trưa với anh ta, sẽ phải mời anh ra vào phòng ngồi hơn một tiếng nữa hay sao? Tuyệt đối không được, “Bọn em vừa mới ăn xong.”
“Bạn em chẳng phải vừa đến hay sao?”
“Ý của em là, vừa mới ăn sáng mà.” Lẽ nào năm ngoái khi đón giao thừa cô đã không thay đôi tất mới sao, sao lại bị anh bạn học vây hãm tới mức này? Quyển Nhĩ rất sợ phải cùng anh ta ăn cơm, anh ta tuyệt đối không đồng ý lãng phí. Quyển Nhĩ và Phạm Tĩnh Mang đều là những người ăn khá ít, ăn một bát mỳ thí ít nhiều cũng phải để thừa một chút, thế là bị anh ta túm lấy mà giáo điều cho một bài hát. Sau chuyện đó Phạm Tĩnh Mang còn nói, “Nhìn bộ dáng căm giận tới mức bầm gan tím ruột của anh ta, chỉ sợ anh ta không nỡ lãng phí lương thực mà ăn nốt phần chúng ta ăn dở>Một người bạn như thế, liệu Quyển Nhĩ có thể vô tư mà ăn cơm với anh ta không?
“Không sao. Chúng ta ăn muộn một chút cũng được!” Nói xong Tống sư huynh định đi vào bên trong, dường như không nhận ra hàm ý từ chối trong câu trả lời của Quyển Nhĩ.
Đột nhiên, cánh cửa phòng trong của Quyển Nhĩ mở ra, Đinh Mùi mặc áo phông quần đùi bước đến, giả bộ ngơ ngác hỏi: “Quyển Nhĩ, ai đến thế, mau mời vào trong đi!”
Rồi lại quay sang Tống sư huynh chào, “Chào anh, tôi là Đinh Mùi, là bạn h