Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341769
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1769 lượt.
ọc của Quyển Nhĩ. Mời vào trong, mời vào trong ngồi!”.
Miệng thì tự xưng là bạn học, nhưng động tác của đôi tay lại hoàn toàn ngược lại. Khi thấy Tống sư huynh có ý đi vào bên trong, anh đã ôm Quyển Nhĩ đi lên phía trước.
Tống sư huynh thông minh tuyệt đỉnh hiểu ngay quan hệ của Quyển Nhĩ với anh bạn học này không bình thường, nhưng anh ta đã khao khát lâu như thế, Lục Quyển Nhĩ từ tướng mạo cho tới phẩm chất, xứng đáng là lựa chọn số một của anh ta, làm sao có thể cam tâm vừa gặp khó khăn đã treo gươm cất giáo, chưa chiến đã lùi chứ? Mặc dù anh chàng này nhìn cũng khá ổn, nhưng đến cuối cùng hoa về tay ai thì còn chưa biết được. Anh ta tự động viên mình, cất bước đi theo vào trong.
Đây là lần đâu tiên anh ta tới phòng ký túc của Quyển Nhĩ. Đinh Mùi đi vào trước đã ngồi xuống ghế, nhường cho anh ta ngồi ở sofa, rõ ràng thể hiện cái thế của chủ nhà.
“Không biết nên xưng hô thế nào, Quyển Nhĩ em giới thiệu đi.”
“A, đây là Tống sư huynh.” Quyển Nhĩ cũng chẳng biết họ tên anh ta là gì, chỉ thấy mọi người đều gọi như thế.
Tống sư huynh đáng thương còn chưa kịp nói, đã bị Đinh Mùi nói trước: “Vậy thì được rồi, em cũng sẽ gọi theo Quyển Nhĩ.”
“Không biết hôm nay Tống sư huynh đến đây là vì?”
Quyển Nhĩ thoáng nghe cũng biết Đinh Mùi đang giả bộ, cách âm ở đây rất kém, hơn nữa vừa rồi cô cũng không đóng chặt cửa phòng.
“Tống sư huynh muốn mời chúng ta cùng ăn trưa.” Nếu đã ra tay thì cô cũng nên phối hợp, hỗ trợ ý tốt của anh chứ.
“Ra là thế, sao em không nói sớm, em không biết hôm nay anh đã hẹn với Trương Đào sao?”
Đinh Mùi quở trách Quyển Nhĩ, “Bọn em hẹn bạn buổi chiều, nếu Tống sư huynh không ngại thì cùng đi, đều là bạn bè thân thiết cả.” Đinh Mùi cười thoải mái, nhìn thì có vẻ rất ngây thơ, vô tội.
Nhưng Quyển Nhĩ rất hiểu anh chàng Tống sư huynh này, nếu thật sự anh ta đi cùng thì ai mới là người phải buồn bực đây? Không ai khác, chính là cô, “Nhưng đây là lần đầu tiên em gặp Trương Đào…”
Đinh Mùi thấy Quyển Nhĩ phụ hoạ rất tốt, lập tức nói, “Sư huynh ngồi chơi, em ra ngoài đi vệ sinh một lát. Ở phòng Quyển Nhĩ chỗ nào cũng tốt, chỉ điểm này là không tiện lắm.” Có tiện được không? Ba phòng đều là nữ cả, đương nhiên chỉ có phòng vệ sinh nữ. Mỗi lần anh muốn đi vệ sinh, đều phải tới phòng vệ sinh công cộng tận cuối hành lang.
Quyển Nhĩ cố ý đi ra cùng, “Anh mang chìa khoá chưa?” Hầu như lần nào Đinh Mùi đi vệ sinh đều bị khoá ở bên ngoài.
“Không mang. Mở cửa cho anh khiến em mệt đến thế sao? Thật uổng công anh ngày nào cũng chăm chỉ tới đây.” Đinh Mùi nói không thật to, nhưng cũng đủ để Tống sư huynh ngồi bên trong nghe khá rõ.
Quyển Nhĩ im lặng, không phải cô sợ mệt, đều là tại anh lần nào cũng không nhẫn nại. Biết rõ là có khả năng sẽ bị khoá ở bên ngoài nhưng lần nào gõ cửa cũng hết sức tức giận, càng gõ càng mạnh. Cô chỉ cần nghe một tiếng gõ đã chạy ngay ra nhưng anh vẫn không hài lòng. Không hài lòng thì cũng chỉ có thể như thế, ở đây đâu phải chỉ có mình anh, lẽ nào mỗi lần anh đi vệ sinh đều bắt cô phải đứng ngoài cửa đợi.
Quyển Nhĩ còn đang nén sự ấm ức xuống, đột nhiên có người xuất hiện từ phía sau. Tống sư huynh cũng đã theo ra, “Thế này, nếu hai người có việc thì anh đi trước.” Xuống đến tầng dưới, anh ta vẫn còn tự nghiền ngẫm, người bạn này của Lục Quyển Nhĩ toàn tự biên tự diễn. Một người ăn nói như anh mà cũng chẳng nói được vài câu. Mà đừng nói vào câu, từ lúc Đinh Mùi xuất hiện cho tới lúc anh phải đi về cũng chỉ nói được một câu.
Quyển Nhĩ vốn nghĩ việc anh hẹn Trương Đào chẳng qua là cách nói giải vây do anh nhất thời tốt bụng nghĩ ra, không ngờ đến bnh lại giục Quyển Nhĩ thay quần áo theo anh ra ngoài thật.
Nhưng quần áo thay đi thay lại, anh vẫn không vừa ý. “Em không có bộ nào nhìn người lớn hơn sao?”
Đối với quần áo của chính mình, Quyển Nhĩ vẫn đang trong giai đoạn mò mẫm, đa phần quần áo của cô đều do mẹ chọn giúp. Váy phải không? Thì sẽ toàn các kiểu váy cổ búp bê, áo phông đa phần là kiểu thể thao, cô rất vừa ý, chẳng thấy có gì là không ổn cả. Tuy nhiên, nếu đã đi gặp bạn của Đinh Mùi, nếu anh thấy không ổn, vậy thì phải đổi thôi.
Cô còn chưa kêu mệt thì Đinh Mùi đã đầu hàng. “Thôi em cứ mặc như trước đi”, thay hay không thay cũng giống nhau, chỉ tổ mất thời gian thôi. Thực ra anh không cảm thấy thói quen ăn mặc của Quyển Nhĩ có vấn đề gì, với thân phận là sinh viên như cô lúc này, ăn mặc nhẹ nhàng, thoải mái một chút cũng là hợp lý. Nhưng nếu đi cùng anh ra ngoài thì lại khác, cô ấy như thế có vẻ không hợp với những người bạn đã đi làm của anh. Tại sao lại đưa cô đi cùng? Anh cũng không suy nghĩ nhiều về vấn đề này, dù sao cũng đã buột miệng nói ra rồi thì phải đưa đi thôi.
Gặp được Trương Đào nghe danh đã lâu, anh không khác nhiều so với tưởng tượng của Quyển Nhĩ. Có thể mang vác một chiếc máy quay chuyên nghiệp thì phải là những người cao lớn khoẻ mạnh, vai rộng eo vững. Biểu hiện của anh ta cũng rất phong phú, liếc mắt nhìn Quyển Nhĩ, bắt đầu đùa, “Chú em cũng thật biết tận hưởng, rượu, đồ nhắm và em gái nhỏ?”