Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341766
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1766 lượt.
r>Với câu đùa này Quyển Nhĩ không để ý, chỉ cười mà nghe thôi, để mặc Trương Đào xếp cô ngồi cạnh anh ta.
“Tiểu nha đầu ngoan lắm.” Trương Đào không lớn tuổi lắm, mới khoảng ba mươi, nhưng trước mặt Quyển Nhĩ cũng có thể được coi là thế hệ trước tuổi rồi.
Trên đường tới đây, Quyển Nhĩ hạ quyết tâm phải ghi nhớ sáu chữ vàng “Nhìn nhiều, nghe nhiều, nói ít”, tuyệt đối không để mình lỡ lời, khiến Đinh Mùi phải phiền lòng.
“Ngoan gì mà ngoan, cứng đầu lắm, gặp người khác thì tỏ ra ngọt ngào ngoan ngoãn thôi.” Đinh Mùi gọi vài món, họ cũng thường hay lui tới nhà hàng này nên đều rõ khẩu vị của nhau, “Chị Lưu đâu? Không rảnh sao?”
Trương Đào liếc nhìn Quyển Nhĩ ngồi bên cạnh, châm một điếu thuốc, không nói gì
“Em đi rửa tay đi, đi thẳng rẽ trái.” Đinh Mùi nói với Quyển Nhĩ.
Đợi Quyển Nhĩ đi khuất, Trương Đào mới nói: “Chú tìm chị Lưu, lại còn mang một em tới, không muốn làm nữa sao?”
“Có vấn đề gì đâu?” Đinh Mùi biết vấn đề nằm ở đâu, nhưng đó không phải là điều một đương sự như anh nên nói.
“Hai người có thành hay không cũng không nên mang đến đây trêu tức cô ấy.” Trương Đào luôn cố gắng hết sức hỗ trợ Đinh Mùi, lên Tây Tạng là cùng đi, có thể nói đã từng cùng sống chết một phen cho nên có gì nói nấy, không hề vòng vo.
“Em là em, em chưa từng hứa hẹn điều gì với cả hai người đó.” Đinh Mùi nói chắc như đinh đóng cột, về mặt này, anh không muốn có gì không rõ ràng, đặc biệt là với bạn đồng nghiệp.
“Cậu kiên quyết như vậy chẳng trách giữ thân như ngọc, đến nỗi làm hư cả thận của mình.” Trương Đào cười trên nỗi đau khổ của người khác. Đàn ông mà, rượu vào lời ra, Đinh Mùi về mặt này mãi vẫn chưa tiến bộ. Nhưng cũng phải, mỗi lần gọi em út, không phải là anh hưởng thụ người ta, mà ngược lại toàn là anh chịu thiệt khá nhiều.
Quyển Nhĩ cố ý rửa tay khá lâu, lúc cô quay lại đã thấy bên cạnh Đinh Mùi có một người nữa, một cô gái rất hấp dẫn.
“Tới đây, em gái, đây là em Lưu của anh, nhưng em thì phải gọi là chị Lưu.” Trương Đào cuối cùng vẫn không muốn Đinh Mùi làm mối quan hệ trở nên căng thẳng, lấy tư cách làm đàn anh cố gắng kéo Quyển Nhĩ vào trong tầm ảnh hưởng của mình.
“Em chào chị Lưu.” Quyển Nhĩ cất tiếng chào rồi mới ngồi xuống. Ngẩng đầu lên nhìn Đinh Mùi, anh vẫn không buồn ngước mắt lên.
Trong tình huống đó, Lưu Vũ Kiều tự nhiên sẽ hiểu Quyển Nhĩ là do Trương Đào đưa tới, thân mật hỏi han vài câu, rồi chuyển đề tài nói chuyện sang phạm vi công việc, không quá để ý đến cô nữa.
Thế là Quyển Nhĩ được ăn một bữa ngon lành. Do gần đây vẫn giúp Đinh Mùi làm nên nội dung họ nói ít nhiều cô cũng hiểu được, chỉ khi đề cập tới người hoặc sự việc cụ thể thì cô hoàn toàn như vịt nghe sấm. Vì vậy, suốt bữathể hiện một trạng thái hoàn mỹ trước sau như một, cắm đầu vào ăn, coi như không nghe thấy gì. Chính bởi thế, cô còn bị Đinh Mùi mang ra làm trò đùa, “Xem ra hôm nay em là người thu hoạch nhiều nhất rồi.”
“Cậu thật sự không phật ý? Đinh Mùi anh ta định làm trò gì thế không biết?” La Tư Dịch đang nói, đột nhiên trừng mắt nhìn Sách Lang ngồi bên cạnh, “Anh lén lút đá chân em làm gì? Anh ta giở trò bẩn thỉu còn không cho người khác nói! Lôi ra chỗ này, kéo đến chỗ kia, coi thường Quyển Nhĩ hiền lành nên anh ta mới chẳng thèm để ý gì như thế! Nắm được vào tay rồi, thích làm gì thì làm.”
Quyển Nhĩ không thể không thừa nhận lòng tự tôn của cô có bị tổn thương, nhưng bị La Tư Dịch nói thẳng ra như thế, cô càng cảm thấy đau hơn và hối hận vì đã kể chuyện này ra. “Không sao đâu. Anh ấy cũng không cố ý làm như thế, với lại anh ấy vẫn đưa mình về mà.”
“Mình nói cho cậu biết, cậu có cố nói cứng cũng vô ích. Sống với loại người như Đinh Mùi, cậu phải trang bị giáp trụ đầy mình, trái tim phải rắn chắc đến mức đao súng không xuyên thủng nổi mới được.” La Tư Dịch biết rõ không thể nhúng tay can thiệp vào chuyện này, chỉ có điều lần nào cũng bị Đinh Mùi làm cho tức tới mức phải gào lên. Gặp việc bất bình chẳng tha, cô đưa ra vài ý kiến, tự mình cảm thấy cũng rất được.
“Xe của các cậu sao rồi?” Quyển Nhĩ quyết định chuyển đề tài, xe là tài sản mới của bọn họ, có điều đúng vào ngày nhận xe đã bị va chạm nhẹ, tới giờ vẫn chưa mang đi sửa.”
Hai người đó mua xe là để tiện đi xem nhà, nếu đã muốn mua nhà, thì sau này khi sửa sang nhà cửa chắc chắn sẽ cần dùng tới. Trước đó Sách Lang đã có bằng lái, nhưng sau khi lấy bằng xong cũng không lái xe thường xuyên, lần này dùng xe mới mua để luyện tập, không hề cảm thấy run tay. Sách Lang lái xe, Quyển Nhĩ đã ngồi hai lần, cảm giác thấy cũng khá vững.
“Vẫn thế, có xe là không rời ra được. Có lúc mình đi chợ, anh ấy cũng lấy xe đưa mình đi. Để hôm nào phải mang đi sửa lại cửa, cũng không phải chuyện gì to tát lắm.”
Vừa nhắc tới thành viên trong gia đình, La Tư Dịch lập tức phấn chấn hẳn lên, “Mình mới phát hiện ra một cách kiếm tiền mới.”
“Thế nào?” Quyển Nhĩ biết, hai người bọn họ vì công việc mua nhà, kết hôn, hễ việc nào có thể kiếm ra được tiền thì họ đều t
“Mình thấy nếu tiện đường bọn mình có thể bắt thêm khách. Mọi người thấy