Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341760
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1760 lượt.
o, cũng chẳng có cái gọi là chiến tranh giữa nam và nữ, chẳng có những nhân tố như đạo lý ẩn chứa bên trong, cho nên thực tế không cần phải nhớ tới người khác giúp đỡ. Nhưng có được người bạn hết sức ủng hộ mình như vậy, thật sự khiến cô cảm động vô cùng.
Tự tìm đường chết
Buổi tối, khi họ cùng ăn cơm, còn gọi thêm Tăng Nghị. Tăng Nghị sau khi tốt nghiệp đã vào Bộ Tổng tham mưu rồi được đưa đi huấn luyện đặc biệt, mới quay về chưa bao lâu.
Đối với các bạn, mặc dù Đinh Mùi không nói rõ ràng về quan hệ giữa anh và Quyển Nhĩ, nhưng cũng không hạn chế bản thân mình quá, lúc nào cần gọi sẽ gọi, uống nhiều bắt đầu hưng phấn, còn kéo cô lại bẹo bẹo má. Chỉ cần để ý một chút là có thể cảm nhận được sự ấm áp phảng phất trong đó.
“Hôm nay tụ tập, ai cũng có đôi có cặp, định ức hiếp tớ hả? Ánh trăng nơi đâu? Ánh trăng có hiểu lòng tôi?” Tăng Nghị đã uống đến ba lon bia, đang ở trạng thái lơ mơ, cầm cốc đứng dậy đi loang quanh.
“Tìm ánh trăng để làm gì, chiếu lên cái bóng cô đơn của anh hả, hay là anh muốn học đòi đi kết bạn với cái bóng của mình?” La Tư Dịch cũng cụng một ly với anh ta, hai người đều cạn.
Anh suy nghĩ một lúc, đang định từ chối, Tăng Nghị lại nói, “Còn nghĩ gì nữa, không ở với mình thì về nhà mà ở. Để mẹ cậu biết cậu thà thuê nhà chứ không chịu về thì cậu chỉ có thảm thôi”.
“Vậy thì mình cũng không khách sáo nữa. Nhưng phải nói trước, không ai được đưa bạn gái về phòng, về phòng chỉ để nghỉ ngơi thôi.”
Câu nói này của Đinh Mùi, về lý thuyết thì chẳng có gì là sai cả. Tăng Nghị đã từng thích Quyển Nhĩ, bản thân anh cũng sẽ không đưa cô về đấy. Mặt khác anh không muốn hai người chỉ vì người này muốn nhường chỗ cho người kia làm việc, mà phải tránh đi chỗ khác, làm vậy sẽ ảnh hưởng đến hòa khí, mất tình cảm. Nhưng anh lại chọn thời cơ không thích hợp, nói câu đó ngay trước mặt Quyển Nhĩ, như là muốn nói cho cô nghe vậy.
Quyển Nhĩ có chậm hiểu tới đâu, lúc này cũng đã nghe đã được điều gì đó. Còn làm cam kết với bạn cùng phòng mới, không được mang bạn gái về, như vậy là có ý muốn trốn cô? Chẳng trách vừa rồi đã vày vò cô, ngấu nghiến cô, phải chăng bản thân anh cũng rất day dứt?
Còn đang đứng ngẩn ra suy nghĩ thì Đinh Mùi đẩy nhẹ cô, “La Tư Dịch đã gọi xe rồi, đi thôi”.
Quyển Nhĩ theo đà đẩy của anh, chạy được hai bước về phía La Tư Dịch lúc này đã lên xe, lúc quay đầu lại, thấy Đinh Mùi đang đứng cùng Tăng Nghị, đành nuốt những điều mà hỏi vào trong.
Đây gọi là vui quá hóa buồn sao? Một buồn một vui, tất cả đều đột ngột và trực tiếp như vậy. Đừng tưởng được cùng anh ấy ra ngoài gặp bạn bè mà hí ha hí hửng, không được lên khán đài là không thể lên, thấy chưa, bị đá xuống rồi đấy, bản thân lại không được chuẩn bị, người ta cũng không hề thương tình.
Lên xe, xuống xe thế nào, về ký túc xá như thế nào, Quyển Nhĩ đều không nhớ rõ. Cô chỉ nhớ rằng mình đã rất đau đầu. Ngày hôm sau tỉnh lại mới biết, cô đã không rửa mặt đánh răng, thậm chí còn không thay quần áo, cứ thế mà trèo lên giường.
“Ra ăn cháo đi, dạ dày có đau không?” Phạm Tinh Mang thấy Quyển Nhĩ đang vội vàng thay bộ quần áo đầy mùi bia ra, cười giục cô.
“Không sao, mình uống nước đã.” Quyển Nhĩ uống một hơi cạn cốc nước mới dừng lại, cô không thấy đau dạ dày, chỉ cảm thấy cổ họng mình như muốn bốc cháy.
Quyển Nhĩ uống nước rồi ăn một bát cháo nóng hôi hổi mới lấy lại được sức lực. Có sức rồi, não bắt đầu hoạt động, sự hoạt động của bộ não lần này rất không được cô hoan nghênh.
Muốn hỏi cho rõ, nhưng phải hỏi thế nào đây? Hỏi anh ấy có muốn tiếp tục quan hệ của hai người nữa hay không? Với tư cách gì, lập trường gì? Mối quan hệ có mà như không này vẫn cần cô chủ động níu kéo chút thoi thóp hơi tàn hay sao?
Quyển Nhĩ ở bên Đinh Mùi lâu như vậy, đây là lần đầu tiên cô cảm thấy mối quan hệ của họ thật mong manh. Thì ra muốn ở bên nhau hoàn toàn không dựa vào việc bản thân mình không suy nghĩ quá sâu, không truy cứu tới cùng, hay cho đi một cách mù quáng là được. Dù cô có cố gắng nhiều hơn nữa, nhận lại ít hơn nữa, đều là việc của riêng cô, hoàn toàn không ảnh hưởng tới sự quyết đoán của Đinh Mùi.
Bắt đầu từ ngày hôm đó, Quyển Nhĩ cảm thấy sợ khi phải nghe điện thoại, cô từ chối những tin tức có thể thông qua tín hiệu đường dây điện thoại truyền tới cho cô. Tắt máy di động, điện thoại phòng ký túc xá nếu là con trai gọi tới, cô không nghe.
Những lúc Phạm Tinh Mang có ở phòng, cô ấy giúp cô lọc các cuộc gọi. Nếu chỉ có mình cô trong phòng, cô dứt khoát giật phắt giắc điện thoại ra.
La Tư Dịch vẫn có thể đảm bảo việc liên lạc của Quyển Nhĩ, vì vậy cô không thấy có vấn đề gì. Cao Mạc gọi liền mấy cuộc không gặp, liền đích thân tới ký túc tìm cô.
“Em đang trốn ai?” Anh vừa thoáng nhìn bộ dạng gầy gò thảm hại của Quyển Nhĩ, đã không cho cô cơ hội che giấu, hỏi thẳng.
“Trốn chính em.” Mấy ngày đầu, đúng là cô có ý tránh nghe các cuộc điện thoại do Đinh Mùi gọi đến. Nhưng sau đó cô nghĩ, sao lại không thử dùng cách