Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341764
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1764 lượt.
cắt đứt liên lạc này để thăm dò thái độ của Đinh Mùi chứ. Phương thức này không hề khiến Đinh Mùi có phản ứng gì mà chỉ khiến cô thất vọng càng thêm thất vọng.
“Có việc gì không thể đối mặt nói cho rõ sao, trốn tránh thì có ích gì?” Cao Mạc không đồng ý với phương thức không dứt khoát của Quyển Nhĩ.
“Nói cho rõ, chẳng phải cũng chẳng có chuyển biến gì hay sao?”
“Em muốn có chuyển biến gì? Em co người vào thụ động trong vỏ, bị chặn giữa đường em cũng không chịu thò đầu ra mà tự vượt qua, không dịch được người ta sang một bên thì không đi được đường vòng, tạo ra đường mới sao?”
“Tự em đã tạo ra một đường cụt rồi sao?”
Cao Mạc không nói gì thêm nữa, anh kéo Quyển Nhĩ đi ăn một bữa thật ngon. Có chuyển biến thật sự, trong đầu cô đã nghĩ thông rồi, con đường phía trước của cô cũng tự nhiên trở nên thông suốt. Nếu không, cứ trì trệ mãi thì kết cục sẽ rất bi thảm.
Sự chỉ điểm của Cao Mạc, nếu ví là thả con săn sắt bắt con cá rô thì thật sự đã khiến Quyển Nhĩ dám ngẩng đầu nhìn trăng rồi, những lời này là Phạm Tinh Mang nhận xét.
“Cậu làm ơn hãy lấy lại tinh thần đi, môn Ngữ pháp mà cậu còn nghỉ nữa thì khỏi cần thi luôn.”
Tim Quyển Nhĩ đột nhiên thắt lại, mình đã bệ rạc tới mức này rồi sao? Từ nhỏ tới lớn, chưa bao giờ cô thi trượt bất kỳ môn nào.
Cô tự vỗ vỗ vào mặt mình, “Cậu dạy mình đi, làm thế nào để nhanh chóng lấy lại tinh thần?”.
“Cởi mở một chút, hoặc cởi mở hết đi?” Phạm Tinh Mang cầm bút gõ nhẹ vào đầu bạn, đây là động tác cô thường làm khi phải suy nghĩ điều gì đó, “Cậu trốn tránh buồn bực thì cũng chỉ khổ cậu thôi. Lẽ nào cậu lại ngốc tới hết thuốc chữa như thế?”.
“Phải làm thế nào?”
“Phương thức, phương pháp đều chỉ là thứ yếu, quan trọng là cậu nghĩ thế nào. Lấy ví dụ như việc chia tay, có những người nói chia tay rất nhiều lần, nhưng cuối cùng vẫn tan tan hợp hợp, có những người không hề nói ra lời chia tay, nhưng lại làm rất tốt, rất gọn.”
Mặc dù Quyển Nhĩ chưa từng kể chi tiết chuyện của mình cho Tinh Mang nghe, nhưng ở cùng gần một năm, Phạm Tinh Mang chỉ cần nhìn thôi cũng đoán được phần lớn câu chuyện.
“Dễ dàng thế sao?”
“Không dễ đâu. Hai người phải hết sức chia tay đâu phải việc có thể đem ra để đùa. Mình thấy, nói gì cũng không quan trọng, quan trọng là cảm giác của hai người thế nào thôi.”
Quyển Nhĩ nghĩ suốt một ngày mới nhận thấy sự nghi ngờ của mình thật là vô lý, nghĩ đến đó lại thấy như mất hết không khí trong phổi, sau đó là cuộn tròn lại, không nghĩ, không nghe, không nhìn. Tính cách trái khoáy đó, thật chẳng đáng yêu chút nào.
Cô mở chiếc di động đã tắt máy gần một tháng nay ra, liên tiếp nghe thấy tiếng chuông báo có tin nhắn, cô mở từng tin ra đọc, Đinh Mùi chỉ gửi có hai tin. Tin gửi sớm nhất là một tuần sau buổi tối hôm trước: “Sao lại tắt máy? Gọi lại cho anh”.
Có lẽ là do Quyển Nhĩ tắt máy liên tục khiến anh phát hiện ra điều gì đó, tin cuối cùng anh gửi là khoảng năm ngày trước, nội dung như sau: “Anh đến Ali, về sẽ tìm em”.
“Ali có chuyện gì?” Quyển Nhĩ cảm giác thấy có điều không ổn.
Cô lên mạng tìm kiếm một lúc, động đất 6,2 độ richter. Cô lại tiếp tục search tin tức, search video, cuối cùng đã tìm ra được hình ảnh và tin của Đinh Mùi trong mục “Mạng Tin tức” hôm nay. Đây không phải là lần đầu tiên tên anh xuất hiện trong chương trình tin tức của Đài Truyền hình trung ương, nhưng lại là lần đâu cô được nhìn thấy anh ở hiện trường.
Đinh Mùi mặc một chiếc áo khoác kẻ sọc xanh đỏ, chắc là đồng phục vì mấy người đang bận rộn phía sau anh cũng mặc như thế. Anh đen hơn rất nhiều, thoáng chốc mà trông như già đi năm, sáu tuổi. Lúc anh đứng đọc tin, vừa đọc vừa thở dốc.
Tin tức này được truyền đi khi họ thâm nhập vào trung tâm cơn địa chấn, bị mấy hòn đá to do lở núi rơi xuống chặn ngang đường. Trong đoạn tin anh đưa chỉ ngắn gọn vài câu, không nhấn mạnh nguy hiểm như thế nào. Nhưng nhìn qua video, mấy tảng đá đó rất lớn, chỉ cách chỗ xe tin tức của bọn anh vài mét. Khoảng cách gần như thế, họ lại bị kẹt trong khu đó, liệu còn tảng đá lở nào nữa không? Liệu có còn nguy hiểm nào rình rập nữa không?
Quyển Nhĩ xem đi xem lại tin tức đó, xem suốt một đêm, trong lòng cô không chỉ là cảm giác lo lắng, mà nhiều hơn là sự cảm ngộ. Cô cảm thấy vẻ mệt mỏi trong đôi mắt anh, cũng thấy sự phấn khích trong đó, đó chính là cảm giác được tham gia vào một việc lớn, là trạng thái tích cực khi được khẳng định bản thân mình. Quyển Nhĩ biết, đó là điều mà Đinh Mùi luôn luôn theo đuổi, dùng ánh mắt của anh ấy, dng giọng nói của anh, để đi thu thập, đi truyền đạt; dùng sức mạnh tinh thần để huy động sức lực nhiều hơn mức mà bản thân anh vốn có.
Khi trời sáng, Quyển Nhĩ trả lời tin nhắn của Đinh Mùi, “Em đợi anh”.
Sự chờ đợi này kéo dài thêm một tháng nữa. Khi Đinh Mùi trở về, thành phố A đã bước vào mùa hè rực rỡ. Lần đi Tây Tạng công tác này có tổn hại lớn đối với sức khỏe của Đinh Mùi, quay về không lâu anh nhập viện.
Quyển Nhĩ gặp anh sau khi anh ra viện về nhà tĩnh dưỡng, khi gặp nhau cả hai đều cảm thấy đối phương có th