Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342099
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2099 lượt.
hế để làm gì không?
- Chỉ là muốn xác nhận một việc thôi - Ánh mắt Diệp Nhất quay sang máy tính của Ôn Nhan Khanh.
Trên màn hình 22 inch là một bức ảnh đã ngả vàng.
Trong ảnh, một người phụ nữ hao gầy đứng ở bến xe giữa đám đông tấp
nập, trên tay bế một đứa bé, đang khóc rất thương tâm. Người phụ nữ trạc hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, nhưng trông già trước tuổi, tuy không đẹp nhưng gọn gàng sạch sẽ, chất phác thật thà. Tuy nó chỉ khoảng bốn, năm tuổi nhưng trên khuôn mặt trắng trẻo đã thể hiện thần sắc khác hẳn so với tuổi của mình, nó đang nhìn vào ống kính với vẻ lạnh lùng, khinh miệt.
Mắt đứa bé rất to, con ngươi đen nháy, còn đôi lông mày vừa dài, vừa rậm lại vừa dựng lên.
Giống như một con búp bê.
M àn t hứ t ư
Giờ đây anh và em, ta lại gặp nhau
Dang đôi tay nắm lấy tay nhau
Để phá tan lời nguyền vạn năm về trước
Thể hiện quyết tâm
Để lời nguyền hóa giải
Viết nên trang sử mới
Quá khứ, chuyện xưa tan cùng mây khói
Vì ngày mai
Cỏ non xanh nước
Ánh dương ngập tràn.
Anh là giấc mơ mềm mại nhất của em,
Anh là nỗi u mê đẹp đẽ nhất của em,
Anh là băng tuyết trong sạch nhất trên đời,
Anh là câu chuyện thần thoại sống động nhất trong bóng tối,
Vì thế, anh ắt phải
Vì không nghe được nên cô cũng không biết Hạ Ly có ở nơi nào đó trả lời
mình hay không. Cô cắn môi, đi về phía cánh cửa duy nhất bên trong nhà.
Nếu cô nhớ không nhầm thì lần trước Hạ Ly đã đi ra từ sau cánh cửa này.
Phía sau kia có lẽ là phòng làm việc hoặc là phòng ngủ của anh ấy.
Với những phỏng đoán như vậy, cô bước đến trước cửa, xoay tay nắm màu
trắng bằng gỗ ngô đồng, cánh cửa lập tức mở ra.
Tối đen.
Tối đen.
Tối đen.
Khắp nơi đều một màu tối đen.
Nhờ ánh sáng lờ mờ lọt vào từ cửa chính, Tô Ngu trấn tĩnh quan sát kĩ bên
trong, tường màu đen, thảm màu đen, bàn ghế cũng màu đen
Tất cả đều hoàn toàn tương phản với màu trắng ở bên ngoài!
Cô sợ hãi vì hiệu ứng trái ngược hoàn toàn này, lập tức toàn thân dường
như cứng đờ.
Đúng lúc ấy, bóng đèn ở chính giữa căn phòng đột nhiên bật sáng.
Sau khi đèn sáng, cô mới nhìn rõ đó là một chiếc đèn nhỏ, còn người bật
đèn đang ngồi yên lặng phía sau bàn làm việc, không phải ai khác mà chính là Hạ Ly.
Bấy giờ Tô Ngu mới thở phào một tiếng. Tuy ngầm cảm thấy không khí ở đây có gì đó kì lạ một cách khó tả, nhưng dù thế nào thì trông thấy Hạ Ly là cô cũng yên tâm lắm rồi.
- Học trưởng? - Cô gọi vẻ thăm dò.
Hạ Ly vẫy tay về phía cô.
- Vào đi.
Tô Ngu vội bước vào. Hạ Ly ra hiệu:
- Đóng cửa lại.
Cô đành đóng cửa lại, nguồn sáng đến từ bên ngoài vụt tắt, như vậy trong cả căn phòng chỉ còn duy nhất ánh sáng của chiếc đèn bàn tạo ra mộ quầng sáng rất nhỏ trên bàn làm việc. Tất cả những chỗ khác đều tối om. Nền nhà trải thảm dày, bước lên đó có cảm giác như bước trên bông.
Cảm giác mất thăng bằng khác thường này khiến Tô Ngu có chút lo lắng,
nhưng đồng thời cũng cảm thấy có chút lạc lõng khó nói
Vì sao phòng làm việc của Hạ Ly lại bố trí như thế này? So với bên ngoài
chẳng khác nào thiên đường và địa ngục.
Bàn làm việc của Hạ Ly nhỏ một cách bất ngờ, nó khiến Tô Ngu liên tưởng đến chiếc bàn học cá nhân thời cấp hai, nhưng thực ra nó còn nhỏ hơn loại bàn học chỉ cho phép một người phải hết sức ngay ngắn mới ngồi được ấy, hơn nữa sau khi đặt tay phải lên đó thì khuỷu tay trái hoàn toàn không biết đặt vào đâu mà phải để lơ lửng trong không khí.
Sao Hạ Ly lại có thể sáng tạo trên chiếc bàn nhỏ như vậy được nhỉ?
Trên bàn làm việc đặt một bức vẽ đã phác họa xong, lúc này đang tô màu.
Tô Ngu đến gần, xem kĩ dưới ánh đèn thấy đó là một chiếc vòng đeo tay. Bên
cạnh có 3 chữ: "Hữu sở kiến" , có vẻ đây là tên của chiếc vòng này. [1'>
[1'> Nghĩa là "Đã biết rồi"
Thân vòng màu đen, được chạm khắc thành hình hàng rào. Các chi tiết to
nhỏ khác nhau kết hợp lại một cách rối rắm thành vòng tròn. Còn khoảng trống giữa các chi tiết này lại nối với nhau thành bông hoa hồng.
Hàng rào vừa thô vừa rối ren, còn bông hoa hồng thì lại tinh tế tỉ mỉ.
Hàng rào đen kịt, hoa hồng đỏ tươi.
Mặc dù chưa tô màu xong nhưng một sức sống mãnh liệt, khỏe mạnh và
quý báu đã hiện lên trên mặt giấy.
Tô Ngu không nén nổi bật kêu lên kinh ngạc, cầm bản thiết kế khen nức
n ở:
- Đẹp quá
Nhưng ánh mắt Hạ Ly vẫn tập trung trên bàn như trước, không hề có phản ứng gì trước lời tán dương của cô. Tô Ngu nhìn theo anh ta, bấy giờ mới phát hiện ra ở phía dưới còn có một bức vẽ nữa. Bức vẽ trong tay cô là mặt ngoài
của chiếc vòng, còn bức vẽ ở dưới kia tất nhiên là mặt trong của nó. Giống
như mặt ngoài, mặt trong cũng có tên: "Vị sở tri" [2'>
[2'> Nghĩa là "Còn chưa biết".
Tô Ngu như thể bỗng nhiên bị kim châm, cảm giác đau nhói khiến toàn
thân cô run rẩy.
Bởi vì, mặt trong của chiếc vòng vẽ phần cuống hoa hồng là một trái tim.
Trái tim hồng bị những cành tre của hàng rào đâm rách, đang