XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342108

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2108 lượt.

bỏ chạy nhưng lại bị Ôn Nhan Khanh ôm lấy thắt lưng kéo lại như kéo một con gà.
- Không hiểu nhau ư? - đôi mắt phượng của Ôn Nhan Khanh nhắm lại đầy nguy hiểm.
Tô Hòa lắc đầu, rồi lại vội vàng gật đầu.
- Anh có biết nấu ăn không?
- Có! - Nghĩ đến những món ăn ngon miệng nấu theo kiểu Tây, mặc dù hoàn cảnh lúc này rất đặc biệt, nhưng Tô Hòa vẫn không kìm được nước bọt đang ứa ra.
- Hứng thú của anh ngoài giờ làm việc là gì?
- Đọc sách! - Cô không thể quên một, hai, rồi ba phòng đọc ở nhà anh. Nhà bình thường có một phòng đọc đã là tốt lắm rồi, nhưng nhà con người này
hình như lại có nhiều phòng đọc đẹp chẳng khác gì thư viện!
- Xe ô tô anh đi là loại gi?
- Phaeton! - Chính chiếc xe này dẫn tới việc hai người quen biết và yêu nhau,
làm sao quên được!
- Anh có biết hát không?
- Biết! - Hơn nữa còn hát hay không biết đến mức nào! Nhớ lại lúc anh hát cho cô nghe bài With You All The Time qua điện thoại, cô bỗng nhiên lại thấy xúc động.
Ánh mắt Ôn Nhan Khanh rực sáng nói:
- Em biết rất nhiều về anh, chỉ trừ khoản XXX ra, như vậy còn nói là chưa hiểu
à?
- Hả? - Thì ra mục đích thật sự khi anh hỏi những điều này là thế à? Tô Hòa ngây người ra.
Ôn Nhan Khanh bỗng đưa tay vuốt tóc cô, sau đó quay ra, vừa đi vừa bảo.
- Chuẩn bị đồ đạc.
- Để làm gì?
- Về thành phố E.
- Trời ơi - Tô Hòa từ chỗ kinh ngạc chuyển sang sợ hãi, vội vàng kéo tay anh
- Đến gặp mẹ em ư? Không được, không được, không được đâu!
- Em đưa mẹ ra làm lí do để từ chối anh, vậy thì hãy chờ xem anh làm thế nào để xóa bỏ lí do này nhé! Cho em mười lăm phút chuẩn bị.
Tô Hòa muốn khóc nhưng mắt ráo hoảnh.
Cứ như vậy, cô bị ép xin nghỉ làm, bị ép lên đường về nhà mẹ đẻ.
Khi tan học về nhà, Tô Ngu thấy trên bàn trà có một tờ giấy trong đó viết:
"Em yêu quý của chị, chị có việc phải về thành phố E, bây giờ vẫn chưa biết phải đi bao lâu, vì thế trong mấy ngày này em ở nhà một mình phải rất cẩn thận, trước khi đi ngủ hay ra khỏi nhà phải kiểm tra tất cả bình gas, cửa sổ cũng như điện, nước. Trời bắt đầu trở lạnh rồi, em lấy chiếc áo mỏng trong tủ tường ra mà đắp. Bây giờ có nho rồi, em mua về ăn để bổ sung vitamin".
Những dòng chữ như nhắn nhủ kết thúc đột ngột ở đây.
Chữ cuối cùng kéo dài ra, có vẻ như người viết dùng bút viết vội vàng.
Thầy giáo Ôn đến tìm chị mình có liên quan gì đến việc chị về quê không
nhỉ?
Câu hỏi nay chợt lóe lên trong đầu cô nhưng rồi nhanh chóng bị thay thế bằng cảm giác thích thú vì ngày mai cô đã trở thành trợ thủ của Hạ Ly, có thể sớm tối được nhìn thấy anh.
Ngày mai
Cô có thể nhìn thấy người ấy, ở bên cạnh người ấy, xem những ý tưởng
đẹp đến mê hồn kia tuôn ra từ ngòi bút của người ấy rồi biến thành những đồ
vật thật, chứng kiến hết kì tích này đến kì tích khác lần lượt ra đời
Ngày mai.
Một ngày đem đến cho người ta biết bao suy nghĩ và xao động trong lòng!
Trước khi chìm vào giấc ngủ, Tô Ngu nhận được một tin nhắn - là của Diệp
Nhất.
"Chúc mừng cậu, ngày mai tước mơ đã trở thành hiện thực!".
Cô gửi lại biểu tượng gương mặt cười rạng ngời.
"Sau khi gặp Hạ Ly, cậu có thể hỏi giúp mình một câu được không?" - Tin
nhắn thứ hai của Diệp Nhất.
Cô nhắn lại một dấu hỏi.
Năm giây sau, câu hỏi được gửi đến. Điều Diệp Nhất hỏi là: "Cậu giúp mình
hỏi xem anh ấy cảm thấy khiếm khuyết của BLOOD là gì?".
Khiếm khuyết của BLOOD là gì.
Đúng vậy, kể từ sau khi xem đáp án của Tạ Thanh Hoan trong giờ học hôm
ấy, câu hỏi này luôn day dứt trong lòng cô. Những khiếm khuyết mà Tạ Thanh Hoan đề cập rõ ràng là rất dễ phòng ngừa, thí dụ như vấn đề về chiếc khoen móc, nhưng vì sao một nhà thiết kế hàng đầu như Hạ Ly lại thiết kế nó như
vậy?
Đó là do sơ suất? Hay là anh cố ý?
Một nhà sáng tạo như Hạ Ly sẽ đánh giá và nhìn nhận tác phẩm này của
mình thế nào đây?
Tô Ngu cứ nghĩ đi nghĩ lại, cả trong lúc ngủ cũng nghĩ, trên đường đến nhà Hạ Ly vào ngày hôm sau cũng vẫn nghĩ về vấn đề này.
Xuống xe bus, đi bộ năm phút, chính là con ngõ yên tĩnh ấy.
Ánh nắng ban mai giống như sương. Trong màn sương sớm ấy, vạn vật đều
mang đến một vẻ đẹp rất mềm mại.
Hè qua. Thu đến rồi.
Trong gió thu tháng Mười, hương hoa quế ngào ngạt. Hít không khí vào đầy
lồng ngực, cảm giác như con tim đang ngất ngây.
Tô Ngu chỉnh lại chiếc váy đang mặc, vẻ căng thẳng. Hôm nay cô vẫn mặc chiếc váy xanh da trời, vòng tay màu đỏ và đôi giầy nhỏ màu hồng như hôm qua, chỉ khác là có thêm chiếc khăn quàng cổ màu hồng. Tuy Diệp Nhất từng khen cô ăn mặc như vậy trông rất đẹp nhưng không biết trong mắt nhà đại
thiết kế Hạ Ly sẽ như thế nào nhỉ?
Cô đưa tay áp lên chỗ có con tim mình đang đập thình thịch trong lồng ngực, sau đó chầm chậm đưa tay ra đẩy cánh cổng lớn.
Sương trong vườn có vẻ dày hơn ở ngoài ngõ, trong màn sương, cô nhìn thấy Hạ Ly.
Hạ Ly mặc chiếc áo len cổ chữ V màu đen, ngồi trên xe lăn, đang tưới hoa.
Chiếc áo len rộng, ngón tay anh gầy nhỏ và dài, những giọt nước trong vắt
từ mi