Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342130

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2130 lượt.

ệng chiếc bình màu trắng chảy xuống, trong làn sương trắng mờ trông huyền ảo giống như hồn ma của cây cỏ, nhưng rồi lập tức tan biến sau khi được anh trao cho sự mềm mại giống như cây cỏ bằng trí tuệ tuyệt đỉnh của mình.
Tô Ngủ đứng lặn yên ở cổng một lúc.
Mãi đến khi Hạ Ly tưới xong đám hoa bên trái, quay lại và nhìn thấy cô.
Ánh mắt dịu dàng, ngời sáng chào đón, anh nói:
- Cùng làm chứ?
- À được ạ!
Tô Ngu vội vàng chạy vào, đang định đón lấy bình nước trong tay Hạ Ly thì
anh đã cười bảo:
- Ở kia vẫn còn.
Bấy giờ cô mới để ý thấy ở bên lối đi còn có ba chiếc bình nữa liền đỏ mặt xin lỗi rồi cầm lấy một chiếc, trong đó đã đổ đầy nước. Hạ Ly ở bên cạnh thong
thả giải thích:
- Trong sân không có vòi nước nên phải lấy nước từ trong nhà, để khỏi phải đi lại nhiều nên mỗi lần mang ra bốn bình, vừa đủ để tưới hết đám hoa này.
- Sao, không lắp, máy phun nước, tự động?
Tô Ngu hiếu kì hỏi, như vậy có phải là đỡ phải tự mình tưới tắm vất vả hơn không. Nhà thiết kế hàng đầu như Hạ Ly không thể không nghĩ đến điều này
được. Hạ Ly nhìn đám hoa cỏ màu sắc sặc sỡ, nói với vẻ bình thản:
- Em cũng biết cuộc sống của nhà thiết kế về cơ bản đều là trăn trở ngày đêm và miệt mài làm việc trong thời gian dài, có khi gặp phải trắc trở khó gỡ còn cảm thấy nóng nảy, sốt ruột và buồn phiền. Vì thế phải cố bắt mình làm việc gì đó để cởi bỏ những u ám và ngột ngạt do làm việc quá lâu này. Mà còn có hoạt động nào tốt hơn là tiếp xúc thân thiện với những cây cỏ đẹp đẽ tuyệt
diệu nhất của thiên nhiên trong ánh nắng ban mai dịu dàng như thế này?
Vì anh nói rất chậm nên cô hiểu hết cả, anh muốn ra ngoài vận động và tiếp xúc với thiên nhiên nên mới cố tính không làm máy phun nước tự động. Cái nguyên tắc tự mình gắng sức thực hiện mọi việc này cũng thật đáng yêu đấy chứ.
Cô nhìn thần tượng đang ở khoảng cách một thước, cảm thấy hình như mình đang ở gần anh hơn một bước.
- Em cũng tận hưởng khoảnh khắc này đi.
- Vâng! - Cô gật đầu, sau đó bước lên bắt đầu tưới hoa. Cô tập trung chú ý
đến nỗi không thấy được câu nói tiếp theo của Hạ Ly đó là - Bởi vì sắp sửa
phải bước vào thế giới tối tăm rồi.
Anh chăm chú nhìn cô, dưới đôi lông mày dày rậm như của búp bê kia, đôi mắt đen sẫm phát ra những tia sáng phức tạp, vừa như mỉm cười, lại vừa như giễu cợt.
Cùng thời gian này, ở trường S.S có một người đang lom khom lén lút đột nhập vào bên trong cánh cửa hắc đào. Người này quen đường quen lối nên tránh được ống kính camera nhìn thấy, dùng thẻ từ đã chuẩn bị sẵn để mở cửa rồi nhanh như chớp lẻn vào bên trong.
Trong phòng của Ôn Nhan Khanh, vì không kéo rèm lên nên rất tối. Trong bóng tối, người này toét miệng cười để lộ ra hai hàm răng trắng đều tăm tắp, vừa khe khẽ hát điệu dân ca Mua bán tình yêu, vừa mở máy tính của Ôn Nhan
Khanh:
- Copy thẻ của anh, mở cửa phòng anh, để biết được chân tướng sự việc thì dù có làm kẻ cắp cũng vẫn cam lòng. Nhân lúc anh không có nhà lẻn vào bên trong, mở máy tính, nhập mật mã là chuyện rất đơn giản. Lúc đầu anh không chịu nói, không nói cũng chẳng sao, tự thiếu gia này cũng có thể dễ dàng mở cửa hậu trường. Chân tướng không phải là thứ anh muốn giấu là giấu được,
xem nào, tôi hiểu rồi, cuối cùng anh muốn gì đây
Tiếng hát bỗng dưng im bặt.
Diệp Nhất nhìn chằm chằm vào màn hình, cảm giác lúc đó đã không thể
biểu đạt bằng hai chữ "kinh ngạc" được nữa. Cậu ta hối hả di chuột, kéo cửa sổ xuống, ánh mắt ngày càng sửng sốt, cuối cùng bàn tay cũng run lên cầm
cập:
- Không phải vậy chứ?
Cậu đứng bật dậy, rút điện thoại bấm số của Ôn Nhan Khanh nhưng nhận
được thông báo:
Số điện thoại quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy
Làm gì thế! Chẳng phải lão này được mệnh danh là mở máy suốt 24 giờ hay
sao? - Mắng xong, Diệp Nhất lại nghĩ một lát rồi gọi số thứ hai, sau ba tiếng
chuông đầu bên kia có người nhấc máy:
- Alô ai đấy?
- Có phải bác sĩ Tần không ạ? Tôi là Diệp Nhất.
- Ồ, cậu Diệp Nhất đấy à, đã lâu không gặp.
- Bác sĩ Tần, tôi có mấy việc phải nhờ ông giúp đỡ.
- Rất vui được phục vụ cậu, tôi có thể giúp gì cho cậu?
- Việc thứ nhất, tôi cần xem hồ sơ bệnh án của anh trai tôi lúc anh ấy còn sống.
Đầu bên kia im lặng một lát:
- E rằng không được.
- Sao lại không được?
- Đã rất nhiều năm trôi qua rồi
- Nhưng cũng vẫn có thể tìm được, tôi biết ông nhất định còn giữ - Ánh mắt Diệp Nhất trầm ngâm - Ông không đưa cũng không sao, tôi sẽ đến hỏi bệnh viện.
Đầu bên kia có vẻ rất khó xử, nhưng rồi cuối cùng cũng trả lời:
- Được rồi ngày mai tôi sẽ fax cho cậu.
- Trước một giờ chiều nay! - Diệp Nhất nói như ra lệnh.
-  Thôi được.
- Nhắc lại xem nào.
Bác sĩ Tần thở dài:
- Trước một giờ chiều nay tôi sẽ fax cho cậu bệnh án của anh cậu.
- Việc thứ hai, tôi muốn bác sĩ giúp liên hệ với sĩ quan cảnh sát phụ trách vụ án chị tôi bị bắt cóc năm đó, tôi phải nói chuyện với ông ta. Thời hạn cũng là trước một giờ chiều nay.
-  Diệp Nhất thiếu gia, tôi có thể hỏi cậu làm t