Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342092

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2092 lượt.

âm ỉ nhỏ
máu, nhưng những giọt máu này lại chính là chất dinh dưỡng nuôi hoa hồng, khiến nó nở ra đẹp lộng lẫy.
"Nói thế này, Hạ Ly rất giỏi nắm bắt mặt tối trong lòng người khác, sau đó thể hiện ra bằng phương thức đầy sức mê hoặc. "BLOOD" chính là ví dụ điển hình. Rõ ràng là bạo lực, đổ máu, nhưng qua cách thể hiện của anh ta thì lại
trở nên vô cùng hấp dẫn
Phong cách của Hạ Ly là chìm đắm đến cùng, không để cho người ta có chút hi vọng nào".
Những lời Diệp Nhất từng nói lại vang lên bên tai cô, tổng kết của cậu về phong cách đặc trưng của Hạ Ly lúc này rõ ràng đang ứng nghiệm ngay trước mắt.
Tô Ngu cắn môi, phải cố hết sức kiềm chế bản thân mới không sợ hãi kêu lên. Cô quay sang nhìn thẳng vào Hạ Ly ở một khoảng cách gần đến nỗi có thể
trông thấy từng lỗ chân lông trên mặt anh, run run hỏi:
- Vì sao, lại tối tăm, như vậy?
- Tối tăm?
Hạ Ly xúc động một lúc, rồi chợt tỉnh giấc mộng ngước mắt nhìn lên. Trong ánh đèn sáng trắng, gương mặt anh càng trở nên trắng bệch hơn so với bình thường, đôi mắt càng thêm sâu và đen, tựa như sứ giả đến từ địa ngục đang
muốn kéo tụt người ta xuống. Nhưng chỉ trong nháy mắt sau, đôi mắt ấy đã lại
trở nên trong sáng, mang theo đôi chút nghi hoặc và khó hiểu, giống như một đứa trẻ vô cùng thuần khiết và lương thiện.
- Em thật sự nghĩ như vậy à?
- Điều này
Vì bị vặn lại nên Tô Ngu không dám khẳng định mà đưa ra giải thích hơi có
chút ngập ngừng:
- Cũng, không hẳn vậy, chỉ vì, em thấy sợ. Mặt trước, trong sáng như vậy,
nhưng mặt sau lại, thấy máu tươi
- Nhưng, đây mới là bộ mặt thật của nó - Hạ Ly cười nhạt, đôi môi hiền hậu, ánh mắt trong sáng - Hữu sở kiến và Vô sở tri cũng giống như những loài cây mọc lên trong khe nước bẩn, nơi nào càng màu mỡ phì nhiêu, càng nhiều thứ mục nát thối rữa thì càng sản sinh ra những bông hoa đẹp. Thế gian xưa
nay vẫn vậy, phải không nào?
Cổ chữ V của chiếc áo len để lộ ra đôi xương quai xanh bé tí. Gầy gò như
vậy, yếu ớt như vậy, mảnh khảnh như vậy
Không thể nào là biểu trưng cho sự tấn công.
Dường như anh ấy chỉ miêu tả sự thật một cách hết sức khách quan chứ
không phải là cố tình đối xử tàn bạo với trái tim con người.
Tô Ngu đờ người ra một lát, đến khi quay nhìn lại chiếc vòng thì không còn thấy phản cảm nhiều như trước nữa, không những thế, trong cô còn nảy sinh một cảm giác mến phục, kiểu như: "Ồ, cấu tứ này rất sâu xa và có quan điểm nghệ thuật".
Cô đặt bản vẽ trở lại mặt bàn với đầy vẻ kính nể:
- Hôm nay, anh, cần em, làm gì ạ?
- Giúp anh pha màu đi, hôm nay anh phải làm xong nó.
Hạ Ly nói xong liền quay chiếc đèn sang hướng khác.
Bấy giờ Tô Ngu mới trông thấy ở bên cạnh còn có một chiếc bàn khác, so
với chiếc bàn chật hẹp này, có thể nói nó là một vật khổng lồ, dài khoảng bốn mét và rộng khoảng hai mét. Điều này khiến người ta dường như nghi ngờ rằng không biết có phải Hạ Ly đã ngồi nhầm chỗ hay không.
Trên bàn đặt đủ loại dụng cụ vẽ được sắp xếp hết sức ngăn nắp, từ đó có thể thấy chủ nhân là một người rất logic.
Tô Ngu không khó khăn gì để tìm ngay được màu cần tìm, bắt đầu pha một cách điêu luyện. Hạ Ly ngồi trên xe lăn tỏ vẻ hết sức vừa ý.
Tô Ngu pha màu được một lát, rồi không nén nổi tò mò ngẩng đầu lên hỏi:
- Sao, bàn làm việc, của anh, lại nhỏ như vậy? - Có thực sự không hiểu vì sao khi vẽ trên chiếc bàn như vậy mà Hạ Ly lại không cảm thấy khó chịu? Cả chân và tay đều không thể nào duỗi ra được.
- Anh thích cảm giác gò bó này.
- Gò bó? - Cô vẫn chưa hiểu.
Vẽ tranh là công việc đòi hỏi phải có cả trí tuệ và sức khỏe, vì thế chẳng phải là nên để cho cơ thể mình được thoải mái hết mức nhằm đạt được hiệu quả lớn nhất hay sao? Tô Ngu cầm chiếc khay đã pha màu xong đi đến cạnh bàn vẽ trong tâm trạng phân vân.
Hạ Ly cầm bút vẽ chấm vào phần màu đỏ, bắt đầu tô màu cho bản phác thảo.
Anh đưa bút nhanh vô cùng.
Giống như một cái máy nạp năng lượng, một khi đã khởi động là có thể
chuyển động với tốc độ nhanh nhất.
Nhưng lại cũng giống như một người đang bơi lội vẫy vùng giữa biển cả, vì
phía sau sóng dữ trào dâng nên phải cố gắng hết sức xông lên phía trước.
Và lại càng giống như con ngựa không có dây cương, bởi vì được tự do nên
nó thỏa sức chạy mà không thèm để ý đến bất cứ điều gì cả
Hối hả, nhiệt tình, sục sôi, điên cuồng.
Đó chính là trạng thái lúc Hạ Ly làm việc!
Tô Ngu đứng bên cạnh chăm chú nhìn, dường như nín thở.
Từ nhỏ cô đã học theo những bản phác thảo của anh, cô đã phải tô đi vẽ lại
nhiều lần một cách vô cùng cẩn thận và tinh tế mới có thể giống được chúng.
Vì thế, cô chưa bao giờ tưởng tượng được rằng Hạ Ly lại có thể vẽ với tốc độ điên cuồng như thế.
Chả trách anh phải dùng chiếc bàn vẽ nhỏ như vậy.
Bởi vì chỉ có như vậy, cánh tay không có điểm tựa kia mới đem đến cho
người vẽ một cảm giác nguy cơ và cấp bách, từ đó làm nảy sinh cảm xúc mãnh liệt hơn hẳn bình thường.
Trong sáng tác, Hạ Ly không cần sự thoải mái mà chỉ cần áp lực.
Tô Ngu cảm thấy m


pacman, rainbows, and roller s