Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342046
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2046 lượt.
khỏe, có gì cứ từ từ nói...
- Tôi không có điều gì để nói với cô!
- Được, được, được, ông không nói với tôi thì chắc hẳn sẽ có điều muốn nói
với Nhan Khanh phải không? Ông bớt giận đi đã rồi từ từ nói. Sắc mặt của ông vốn đã không tốt, nếu cứ tức giận thế này, nhỡ xảy ra chuyện gì để phải đưa tới bệnh viện thì rất không hay. Nhìn điệu bộ ông chắc chắn là không có con
cái gì, lại nhiều tuổi như vậy, không có con cháu tiễn biệt cuối cùng thật là tội
nghiệp...
- Cô, cô, cô... - Ông già kia tức giận tới mức giậm chân bình bịch - Nhan Khanh, anh kiếm ở đâu ra một đứa con gái vô lễ, thiếu giáo dục đến thế này,
hả?
Tô Hòa thấy thời cơ đã đến, bèn chống tay vào hông, ngẩng đầu, ưỡn
ngực, nói:
- Tôi đã có lòng tốt lấp liếm đi cho ông, sao ông lại nói là tôi vô lễ? Không lẽ
ông cứ muốn tôi nói thẳng ra những việc xấu xa mà ông đã làm sao?
- Chuyện xấu xa? Chuyện xấu xa gì? - Ổng già kia trợn mắt lên.
Tô Hòa phì cười:
- Chuyện gì thì trong lòng ông tự biết. Mọi người người ta đều biết cả, còn
ông là bậc lớn hơn, hãy để cho những người ít tuổi kính trọng, đừng tự làm mất mặt mình như thế. Còn nữa, Ôn Nhan Khanh thích đưa ai về nhà là tự do của anh ấy, ông là người ngoài không có quyền xen vào.
- Người ngoài? Cô, cô, cô dám nói ta là người ngoài à!
- Ông chẳng qua cũng chỉ là bạn của cậu Ôn Nhan Khanh mà thôi, không lẽ
là người trong nhà?
- Không thể nào hiểu được! Không thể nào hiểu dược! Không thể nào hiểu được! - Ông già kia nói ba lần câu "không thể nào hiểu dược", rồi phủi tay áo bỏ đi, vẻ vô cùng tức giận.
Tô Hòa quay lại hỏi Ôn Nhan Khanh:
- Kì quặc thật, sao ông ta lại phản ứng như vậy?
Một tay Ôn Nhan Khanh chống cằm, đôi mắt đen qua cặp kính sáng bừng
lên và dường như còn đang... cười nữa.
Tô Hòa dụi mắt, nhìn kĩ lại, xác định chắc chắn, đúng là anh ta đang cười.
- Anh cười cái gì?
- Cô có biết là tôi mang họ cha không?
Nói mới buồn cười chứ, ở Trung Quốc có tới chín mươi lăm phần trăm dân
số là mang họ cha cơ mà? Tô Hòa trợn mắt nhìn anh.
-Vậy cô có biết cha tôi tên là gì không? - Ôn Nhan Khanh xòe tay ra - Trước khi cô quyết định phỏng vấn một ai đó, cô không hề điều tra những tư liệu cơ
bản về người ấy sao?
- Tên là gì cơ? - Tô Hòa cảm thấy có một tấm lưới vô hình đang giăng ra, còn mình thì rõ ràng là cảm thấy có điều gì đó khác thường, thế mà vẫn cứ chui đầu vào trong đó.
Quả nhiên, ngay sau đó, đôi mắt phượng nhỏ và dài cụp xuống, biến thành hình vòng cung như mặt trăng, Ôn Nhan Khanh lên tiếng, mỗi một tiếng vang
lên chẳng khác gì những nốt nhạc:
- Ông ấy họ Ôn, tên là Hồng.
- Ôn... Hồng?
- Phải.
- Ông già vừa rồi không phải là... không phải là... lão... dê già đó
- Không phải.
Tô Hòa vẫn ngây ra như cũ trong mười giây, đến khi có thể động đậy trở lại
được, thì động tác đầu tiên của cô là bước tới bên cạnh tấm rèm cửa ở góc nhà, rồi quấn cả người vào trong đó.
- Này!
Nụ cười của Ôn Nhan Khanh vụt tắt, anh đã từng thấy có người vì quá xấu
hổ mà hoặc là muốn nhảy lầu tự tử, hoặc hét to lên, hoặc nổi cơn thịnh nộ, nhưng từ trước đến nay, đây là lần đầu tiên anh thấy có người vì xấu hổ mà chui tọt vào trốn trong rèm cửa.
Thế rồi cái người trốn trong rèm kia run lên, và nhất định không chịu ra,
một hồi lâu sau, cô mới nói với giọng buồn bã:
- Anh đã cố tình làm như vậy.
Ôn Nhan Khanh nhướn mày.
- Cố ý không nói cho tôi biết ngay rằng ông ấy là cha của anh, cố ý chơi xỏ
tôi khi nói rằng ông ấy họ Hồng, cố ý để tôi phơi cái xấu ra trước mặt cha anh... Tôi đã nói với ông ấy rất nhiều những lời quá đáng, rủa ông ấy bị bệnh, rồi còn rủa ông là không con không cháu... Ôi, ôi, ôi, chắc hẳn người cha ở dưới suối vàng của tôi sẽ không tha thứ cho tôi! - Tô Hòa càng nghĩ càng phiền muộn, càng nghĩ càng hối hận, và càng quấn người chặt vào tấm rèm h ơn .
Tô Hòa cứ sám hối như vậy đằng sau tấm rèm, thế mà Ôn Nhan Khanh thì chẳng được lấy một lời an ủi, Tô Hòa càng túc giận, cô làm như vậy, rốt cuộc
là vì ai chứ?
Cuối cùng không nén được nữa, Tô Hòa gom hết can đảm thò nửa đầu ra, nhìn xem Ôn Nhan Khanh đang làm gì. Kết quả là, không nhìn thì còn tốt, chứ nhìn thấy rồi thì suýt nữa tức hộc máu.
"Ôn đại biến thái" đang ngồi trên ghế, vừa nhấm nháp tách trà thơm với vẻ rất ung dung, vừa tắm mình dưới ánh mặt trời ấm áp, bên cạnh tách trà còn có cả bánh điểm tâm được trang trí rất đẹp khiến ai nhìn cũng phải thèm nhỏ dãi. Cảnh tượng ấy khiến người khác nhìn thấy không khỏi phát ghen lên được.
Anh ta... dựa vào đâu cơ chứ?!
Tô Hòa lập tức quyết định đi ra ngoài, ngồi xuống chiếc ghế mà ban nãy Ôn
Hồng ngồi, rót một tách trà với vẻ giận dữ, rồi vừa ăn điểm tâm, vừa uống trà.
Ôn Nhan Khanh mở to mắt nhìn cô, chờ đến khi cô ăn hét miếng bánh ga
tô thứ ba, uống ừng ực hết cả một ấm trà xong mới chậm rãi lên tiếng nói:
- Người cha ở dưới suối vàng của cô tha thứ cho cô rồi à?
- Cha tôi biết là tôi bị kẻ ác hãm hại, nên sẽ thương xót tôi và sẽ không