Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342047
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2047 lượt.
ỏ vội vào đôi dép thêu kim tuyến,
chạy ra và mở cửa phòng. Bên ngoài là một hành lang còn rộng hơn, nhưng trống trơn, không một bóng người.
Khác với phòng ngủ với ánh đèn mờ tối, tất cả cửa sổ dọc hành lang đều được mở tung, ánh mặt trời ấm áp chiếu trên nền đá hoa cương, khiến nền nhà bóng lộn như gương.
Tô Hòa cố nhớ lại, lúc trước cô đang ở trên máy bay, ngồi mãi cho đến lúc buồn ngủ quá và thiếp đi. Thế mà lúc này cô lại đang ở trong phòng, rõ ràng là Ôn Nhan Khanh đã đưa cô tới đây. Còn ai đã thay quần áo cho cô... chắc là anh bạn Ôn Nhan Khanh không phải loại người tầm thường đến mức nhân cơ
hội đó để lợi dụng, có lẽ là quản gia hay một ai đó đã làm việc này. Nhưng...
Người đi đâu cả rồi?
- Này, có ai ở đây không? Có... ai... ở... đây... không...?
Chỉ có tiếng vọng đáp lại lời cô.
Tô Hòa thắt lại dây lưng chiếc áo ngủ, quyết định đi khắp nơi, hễ nhìn thấy
cửa là mở: thư phòng, thư phòng, thư phòng, thư phòng... khi mở đến cánh cửa thứ năm, cô cố hít một hơi thật sâu, rồi lại mở...
Trước mắt cô là một căn phòng xếp đầy sách.
- Cậu ấm con nhà giàu này cần nhiều sách như vậy làm gì cơ chứ?! - Tô
Hòa giận dữ nắm chặt tay thành nắm đấm - Dở người quá mức, thằng cha này đến thư phòng mà cũng phân loại.
Đi mãi, đi mãi, cuối cùng thì ở phía trước cũng xuất hiện một cầu thang, Tô Hòa lập tức đi theo cầu thang xuống dưới. Chưa tới nơi thì đã ngửi thấy mùi rất thơm, cứ đi theo phía tỏa ra mùi thơm tới cuối hành lang thì có một căn phòng, trong phòng có hai người, họ đang ngồi đối diện với nhau qua một chiếc bàn ăn, không khí yên ắng đến lạ thường.
Một trong hai người đó - không ai khác - chính là Ôn Nhan Khanh.
Còn người kia thì là một người đàn ông chừng năm mươi tuổi, mặc một bộ
comple mà thoạt nhìn đã biết ngay là rất đắt tiền, song đôi mắt ông ta dường như vô hồn, nước da vàng ệch như sáp, rõ ràng là điệu bộ của một người đã bị tửu sắc làm cho kiệt quệ.
Mắt của Tô Hòa chợt sáng bừng - A, lão dê già!
Đại Boss của "phe đối địch" trong lời đồn đã tới rồi đây, kịch hay đang diễn
ra, thế mà vai nữ chính là mình thì lại ngủ li bì, suýt nữa đã bỏ lỡ, thật tội lỗi,
tội lỗi quá!
Nghĩ đến đây, Tô Hòa lập tức khẽ ho lên một tiếng, thu hút ánh mắt của hai người trong phòng một cách rất thành công.
- Honey - Cô gọi rất ngọt ngào, rồi bước tới ôm lấy vai của Ôn Nhan Khanh - Em xin lỗi, em ngủ say quá, anh dậy lúc nào em cũng không biết. Biết làm sao
được, vì tối hôm qua quả thực là mệt quááááá. Anh biết điều đó mà.
Trong ánh mắt của Ôn Nhan Khanh có gì đó lấp lánh. Còn ông già ngồi đối diện thì bỗng chốc chau mày lại, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao nhìn cô một lượt từ đầu đến chân.
Cứ nhìn đi, nhìn đi, dù sao ánh mắt cũng không giết chết người được.
Tô Hòa cười càng ngọt ngào hơn, rồi càng áp sát vào người Ôn Nhan
Khanh:
- Honey, anh có khách à? À, ông cụ này em biết, là cái ông, cái ông mà anh thường nhắc tới với em...
- Ông Hồng! - Ôn Nhan Khanh nhắc với vẻ bình thản.
- À, đúng rồi, ông Hồng!
Ôn Nhan Khanh vừa đưa cốc trà lên miệng, suýt nữa thì bị sặc, khẽ húng
hắng ho.
Còn vẻ mặt của ông già kia thì càng lúc càng khó coi.
- Chào ông Hồng, Nhan Khanh đã nói với tôi rồi, rằng ông thường xuyên
chăm sóc anh ấy, đúng là đã làm ông phải nhọc lòng rồi!
Tô Hòa vừa nói vừa bất chấp ánh mắt căm ghét của người kia, cứ nắm lắy
bàn tay của ông ta mà lắc:
- Ông tới tìm Nhan Khanh hẳn là có việc? Có điều, thật không may, anh ấy đã hứa với tôi trước rồi, rằng hôm nay, à không, cả tuần này sẽ ở bên tôi 24/24 giờ. Vì thế, e rằng bữa cơm với ông xin hẹn đến lần khác. Thật xin lỗi, nhưng biết làm sao được, ai bảo bây giờ chúng tôi đang trong thời gian yêu nhau nồng thắm... - Nói rồi, cô đưa mắt nháy một cái với Ôn Nhan Khanh - Honey, anh vẫn chưa nói với ông Hồng về chuyện của chúng ta à? Em không
thích thế đâu nhé!
Ôn Nhan Khanh không nói câu gì, từ đầu chí cuối vẫn giữ vẻ mặt rất khó
đoán, quan sát kịch hay đang diễn ra trước mắt.
Chỉ có ông già là không ngồi yên được nữa, mặt sa sầm xuống hỏi:
- Cô là ai?
- Sao cơ? Những điều tôi thể hiện chưa đủ rõ ràng hay sao? - Tô Hòa lập
tức ôm chặt lấy cổ Ôn Nhan Khanh từ phía sau, áp mặt vào vai anh vẻ vô cùng thân thiết - Tôi tên là Tô Hòa, là vợ chưa cưới của ôn Nhan Khanh.
- Vợ chưa cưới? Ông già kia kinh ngạc - Sao tôi lại không biết?
- Thật ư? Ông Hồng không biết ư? Honey, vì sao anh không nói với ông
Hồng? Dù sao thì ông Hồng cũng là bạn tốt của cậu anh cơ mà...
- Anh, anh, anh... cô ta, cô ta, cô ta... - Ông già đưa tay chỉ vào Tô Hòa rồi lại chỉ vào Ôn Nhan Khanh, cuối cùng đập "chát" một cái xuống bàn, và đứng
dậy - Nhan Khanh, rốt cuộc là anh đang giở cái trò gì vậy?
Tô Hòa cướp lời:
- Có giở trò gì đâu!
- Tôi không hỏi cô! - Ông già kia tức giận tới mức toàn thân run lên.
Tô Hòa vội làm ra vẻ như muốn xoa dịu:
- Ôi, ông Hồng, ông đừng tức giận, ông nhiều tuổi rồi, tức giận là không tốt
đâu, như vậy không có lợi cho sức