XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342052

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2052 lượt.

trách tôi nữa - Tô Hòa vừa nói, vừa trừng mắt lên lườm kẻ ác một cái.
Ôn Nhan Khanh vẫn không hề để ý đến những điều ấy, đặt tách trà xuống,
đứng dậy, hỏi:
- Ăn no chưa?
- Cái gì? - Tô Hòa vẫn tiếp tục nhét miếng bánh Tiramisu vào miệng.
- Ăn no rồi thì đi theo tôi.
- Đi đâu?
- Tới dự bữa cơm thực sự cần đến cô.
Tô Hòa lập tức đặt chiếc bánh Tiramisu bị cắn một nửa xuống. Sắp được ăn
thỏa thuê trong một một bữa tiệc sang trọng rồi, làm sao lại để bụng quá no
được nhỉ?
Còn như chuyện bữa tiệc này sẽ rất kì quặc và rất khó xử gì gì đó thì chẳng liên quan gì đến cô. Có thể khẳng định đôi chút rằng, đến lúc đó, người duy nhất trong ba người cảm thấy hứng thú với các món ăn thì người ấy nhất định không phải là lão dê già thất tình, cũng chẳng phải "Ôn đại biến thái" sắp đắc tội với người bề trên quan trọng.
- Quần áo của tôi ở đâu? Tôi đi thay.
- Ở ngay bên cạnh giường cô ấy, đã giặt sạch rồi - Ôn Nhan Khanh ngẫm
nghĩ một chút, thay đổi thói quen nói ngắn gọn, bổ sung thêm - Lúc cô ngủ đã
va vào cốc cà phê bên cạnh nên quần áo bị bẩn.
- Sao cơ? Còn có cả chuyện đó à? Tôi ngủ say quá, không hề biết gì... Hãy chuyển lời cảm ơn của tôi đến quản gia nhé.
- Tôi không có quản gia.
Cảm thấy có điều gì đó không bình thường, giọng của Tô Hòa lập tức nhỏ
hẳn đi - Vậy, hầu gái?
- Ở đây cũng không có hầu gái.
Tô Hòa bất giác túm chặt lấy chiếc áo ngủ:
- Vậy thì ai thay... quần áo ngủ cho tôi?
Ôn Nhan Khanh lặng lẽ nhìn cô.
Tô Hòa cảm thấy khắp người nổi gai ốc, run rẩy nói:
- Anh... anh... anh đừng nói với tôi là, anh... anh...
- Nếu là hoa hạnh, thì tôi sẽ càng khen ngợi cho phẩm giá của cô đấy.
Mặt của Tô Hòa lập tức đỏ bừng, không nói thêm câu nào, quay người bỏ
chạy.
Ôi, ôi, ôi, ôi, ôi, chết mất thôi, chết mất thôi, thực sự là chết mất thôi...
Năm mười bảy tuổi, để mong giành được tình cảm của bạn trai, cô đã xăm
hình một bông hoa đào ở bên cạnh rốn để hòng thay đổi số phận.
Kết quả là sau khi xăm bông hoa đào xong, thì người bạn trai ấy đã đi theo cô gái khác mất rồi.
Từ trước tới nay, cô không bao giờ cố ý tạo ra sự gợi cảm, quần áo cũng
chuyên chọn những bộ rộng rãi, thoải mái, vì thế trừ khi tắm chung, nếu không thì chẳng ai biết cô có hình xăm đó.
Vốn nghĩ rằng chuyện này sẽ không thể có người thứ ba biết, thế mà...
Đây đúng là một sự trừng phạt cho sự ấu trĩ, ngốc nghếch của cô hồi còn
trẻ!
Bị người khác nhìn thấy thì cũng đành, nhưng vì sao lại là... lại là gã biến
thái ấy?!
Trong cơn bối rối và xấu hổ, Tô Hòa chạy thẳng một mạch lên phòng ngủ trên tầng hai, rồi đóng cánh cửa "sầm" một cái, và đưa mắt kiếm tìm một lượt thì thấy quần áo của mình quả nhiên được gấp gọn gàng và đặt trên chiếc tủ bên cạnh giường. Cô cởi bỏ chiếc áo ngủ, thay chiếc áo phông và chiếc quần bò của mình. Trong lúc đang thay quần áo, cô chợt nghĩ đến chuyện phần da thịt của mình rất có thể đã bị Ôn Nhan Khanh đụng chạm vào, tự nhiên cô thấy nóng bừng như lửa đốt.
Vội vàng mặc xong quần áo đang định đi ra, thì như chợt nhớ ra điều gì đó, Tô Hòa quay trở lại trước chiếc gương trong phòng, vạch quần bò ra xem: Một bông hoa đào đỏ sẫm, nằm ngay ngắn ở phía trên rốn đang phập phồng theo nhịp thở, trông giống như đang nở ra.
Càng nhìn lại càng thấy sinh động, càng nhìn lại càng thấy nó rất phù hợp.
- Rõ ràng là đẹp hơn hoa hạnh, hừ!
Mười giờ sáng ở Rome, tức là năm giờ chiều của thành phố B.
Tô Ngu đang vùi đầu vào máy tính, đã chẵn mười tiếng rồi.
Cô dậy từ lúc bảy giờ sáng, sau khi ăn xong bữa sáng đơn giản thì bắt đầu
ôn lại những thứ đã học được tối hôm qua, rồi lấy bản phác thảo trong máy tính ra vẽ tiếp.
Trong thời gian dó, San Ni có việc phải ra ngoài, khi trở về, trên tay xách
theo rất nhiều đồ ăn.
San Ni khẽ đẩy vào người Tô Ngu, rồi nói bằng ngôn ngữ bàn tay:"Đứng
dậy nghỉ chút đi. Phải chú ý kết hợp giữa làm việc và nghỉ ngơi cho phù hợp".
Tô Ngu đang định lắc đầu, thì San Ni lại nói: "Tôi biết hiện giờ cô đang rất tập trung tinh thần, muốn làm một mạch cho xong mẫu thiết kế đó, nhưng nếu cô chịu dừng lại mười phút để ăn bữa tối đơn giản thì tôi sẽ dạy cho cô ba thao tác đồ họa, c ó thể giúp cô đạt được tiến đ ộ nhanh gấp ba lầ n bình thường".
Không thể không thừa nhận câu nói ấy rất có sức nặng.
Tô Ngu lập tức dừng lại, ngoan ngoãn ngồi xuống bàn chờ San Ni mang
thức ăn đến.
Còn San Ni thì dứng trước máy vi tính, nhìn vào bản thảo bức vẽ của Tô Ngu, đôi mắt dường như ánh lên.
Tô Ngu đã vẽ một chiếc nhẫn.
Chiếc nhẵn được tạo hình như chuỗi xích nối thành vòng tròn, chỗ điểm
tiếp giáp của những đường hoa văn là hình ♀ và ♂. Hai hình tròn ♀ và ♂ xếp chồng đan xen vào nhau, tạo thành hình một bào thai trong tử cung.
Tạo hình kì quặc, thô ráp, mạnh dạn, tuy chưa hoàn thành, nhưng xét về cấu tứ thì cũng đã đủ để khiến người khác sửng sốt.
Tô Ngu ăn xong quay lại vẫn thấy San Ni đang đứng xem, vừa xem vừa dùng ngôn ngữ bàn tay, hỏi: "Tên của tác phẩm này là \'H