Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342053

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2053 lượt.

ôn nhân trói buộc\' à?".
Tô Ngu gật đầu, có vẻ hơi xấu hổ, cô vẫn chưa quen với việc để cho người khác xem những tác phẩm chưa hoàn thành.
Vì sao lại lấy tên đó?
"\'Nhân\' trong chữ \'hôn nhân\', cũng có thế lí giải là \'anh\' trong chữ \'anh nhi\'
- nghĩa là \'đứa trẻ\'. Vì, nam giới vả nữ giới bị hôn nhân trói buộc, nên họ buộc phải ở cùng nhau, một khi đã có con, thì ngay cả tương lai của bản thân cũng sẽ bị mất đi...". Tô Ngu nghĩ đến mẹ, bỗng nhiên cảm thấy như bị nghẹt thở, bàn tay đang nói, cũng dừng lại.
Nhưng San Ni đã nhận thấy sự thay đổi trong biểu hiện của cô, nên không hỏi gì nữa mà đổi chủ đề câu chuyện: "Cô có muốn tham gia cuộc thi thiết kế không?".
Tô Ngu giật mình sửng sốt, chỉ vào mình.
San Ni gật đầu, kéo chiếc ghế ngồi xuống, rồi vào mạng, mở một trang
web: "Tuy hiện giờ vẫn chưa công khai, nhưng đã lên lịch trình, nếu không có gì bất ngờ thì sẽ nhanh chóng công bố. SEASON đang chuẩn bị tổ chức một cuộc thi thiết kế về ngọc trên phạm vi toàn quốc, nhằm thu hút càng nhiều ý tưởng sáng tạo và nhân tài hơn nữa. Tôi cho rằng, cô có thể thử".
"Nhưng... tôi vẫn là học sinh...".
"Cuộc thi này không hạn chế tuổi tác, nghề nghiệp, đến cả trẻ em cũng
được tham gia, huống chi cô lại là sinh viên của khoa này. Nếu tôi là cô thì nhất định sẽ không bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy. Thành công hay không chỉ là thứ yếu, điều quan trọng là tham gia để tích lũy kinh nghiệm. Hãy tin tôi đi, càng đối diện sớm với sự thách thức đến từ nhiều người thì sẽ càng có lợi cho cô".
Quả là không thẹn với cương vị là trợ lí cho Ôn Nhan Khanh, đến cả kiểu nói chuyện cũng giống hệt anh.
Tô Ngu cắn vành môi, vừa thấy phấn chấn muốn thử, lại vừa thấy do dự bất an.
San Ni dường như đã đọc thấy điều đó ở cô, cười: "Tất nhiên, có tham gia hay không thì còn phải tùy vào bản thân, tôi chỉ đưa ra một lời đề nghị thế thôi. Cá nhân tôi thì thấy cô rất thích hợp với cuộc thi này. Hơn nữa...".
"Sao cơ?".
"Nghe nói những người lọt vào vòng trong sẽ có cơ hội trở thành người phụ
việc cho Hạ Ly".
"Thật à?" - Tố Ngu mở to đôi mắt.
"Phong cách phác họa và dùng màu của cô có nhiều chỗ giống với Hạ Ly,
nếu tôi đoán không nhầm, thì có lẽ cô đã bắt chước anh ấy trong một thời gian, đúng không?".
Tô Ngu chìa ba ngón tay ra: "Ba năm".
"Sao cơ?".
"Tôi đã bắt chước anh ấy đúng ba năm. Mỗi một mẫu cùa anh ấy, tôi đều
mô phỏng theo ít nhất là mười lần".
Lần này thì đến lượt San Ni ngạc nhiên. Sau phút ngạc nhiên, cô chìa tay ra vẻ thấu hiểu, rồi xoa đầu T ô Ngu: "Vậy, còn có lý do nào mà không để cho mình đến gần anh ấy thêm chút nữa?".
"Vì sao Hạ Ly lại tuyển người phụ việc?". Theo như cô biết, từ trước đến nay, Hạ Ly luôn tự mình sáng tạo.
" Không biết" - San Ni nhún vai - "Ai mà biết được cái đồ quái thai ấy đang nghĩ gì chứ?".
"Quái... thai?" - Tô Ngu ngây người - San Ni đang nói về Hạ Ly ư? Một Hạ
Ly điềm tĩnh, ôn hòa như vầng dương ban sớm?
"Đừng để bụng, vầng hào quang thần tượng của cô vẫn rất đẹp, chỉ có điều.." San Ni chìa tay ra, "cô cũng biết đấy, giữa những người ủng hộ công cụ truyền thống và những người ủng hộ tiện ích của máy tính sẽ đến lúc có xung đột, và cảm thấy gai mắt trước đối phương".
Tô Ngu vẫn không hiểu.
San Ni chỉ còn cách dùng ngôn ngữ bàn tay để giải thích một cách chi tiết
hơn: "Cũng có nghĩa là, Hạ Ly rất không thích đồ họa bằng máy tính. Vì anh ấy rất t ự tin về mình, thậm chí có thể nói là cực đoan. Anh ấy cho rằng, mỗi một mẫu thiết kế của mình đều là độc nhất vô nhị, qui trình sử dụng màu, dù chỉ mỗi một nét bút cũng đều có sự khác biệt, chứ không giống như đồ họa trên máy tính, chỉ cần đặt lệnh và số liệu là xong, cho dù ai thao tác thì cũng như nhau cả, hơn nữa còn bị copy tới vô số lần".
Mắt Tô Ngu sáng bừng lên.
"Thấy chưa, tôi biết là cô sẽ như thế mà" - San Ni thở dài - "Thời đại ngày
nay đề cao cá nhân, những tính cách gai góc mội chút thường rất dễ khiến người khác chú ý, thôi vậy, cũng không thể trách cô được".
Tô Ngu cụp mắt xuống, ánh mắt dừng lại ở chiếc vòng hổ phách trên cổ tay. Nhìn món quà đẹp đẽ ấy, nghĩ đến nhà thiết kế thiên tài tuy bị người khác gọi là quái thai nhưng đã từng đối xử với cô rất dịu dàng, một niềm vui khó tả chợt dâng lên trong lòng cô.
Nếu có thể trở thành người phụ việc cho Hạ Ly...
Chỉ với giả thiết đó thôi cũng đủ khiến cho cô vô cùng phấn chấn và cảm
động. Mọi buồn phiền, đau lòng trong phút chốc đều tan biến mất, chỉ còn lại cảm giác muốn được thử sức, được giành lấy sức mạnh.
"Tôi, sẽ tham gia!".
Cô ngẩng đầu lên, nắm chặt bàn tay lại, với vẻ đầy quyết tâm.
Rome, mười giờ bốn mươi phút sáng.
Chiếc xe Volkswagen Phaeton dừng lại trước một tòa nhà.
Không có người phục vụ chạy ra mở cửa, không có dấu hiệu hay hình vẽ
nào liên quan đến ăn uống, ngược lại trông rất trang nghiêm... Tô Hòa vừa
nghĩ: "Đây mà lại là nơi ăn cơm ư?", vừa bước vào cửa, Tô Hòa khẳng định:
- Ồ! Bên trong đúng là không phải nơi để ăn cơm!!!
Đó là một căn phòng c


Insane