Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342064

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2064 lượt.

br>Nước dưới chân bắn tung tóe.
Tô Ngu cúi đầu, cảm thấy trái tim mình bắt đầu đập rất nhanh.
Thình thịch, thình thịch.
Vất vả một hồi mới chạy được tới bến xe bus, vừa hay một chiếc xe chạy
tới, Diệp Nhất kéo cô lên xe, rồi đưa hai đồng tiền xu:
- Chú ơi, cho xuống bến hiệu sách Tân Hoa.
Mười giờ sáng, trong xe rất trống, Tô Ngu nhớ lại cảnh cùng Diệp Nhất đi
xe lần trước, cảm giác như chuyện đó đã xảy ra cách đây hàng thế kỉ.
Hai người ngồi xuống hàng ghế sau, lúc đó Diệp Nhất mới buông tay cô ra, rồi nhìn bộ dạng của Tô Ngu, cậu bất giác bật cười.
Tô Ngu xấu hổ, hỏi:
- Cậu, cười gì?
- Cười vì cậu rất dễ lừa, chỉ cần bịa ra một lý do là có thể lừa được. Sao lại
dễ tin người thế, chẳng may bị kẻ xấu lừa, đem bán đi thì sao?
Tô Ngu ngây người, cậu ta đang nói dối à? Diệp Nhất nhìn điệu bộ nghiêm
túc của cô thì lại cười:
- Được rồi, được rồi, tôi không lừa cậu đâu. Chỉ vì vừa rồi, ở trong trường, nói chuyện không tiện, tai vách mạch rừng mà.
Không lẽ trong trường có camera theo dõi?
- Này, chẳng phải là cậu muốn tham gia cuộc thi đó sao? Chỉ cần giấu tên là
được thôi mà.
- Giấu, tên?
- Ừ, làm như vậy, chỉ cần cậu không nói ra thì chẳng ai biết. Nếu không
được giải thì coi như là một lần thử chơi trò ú tim, còn nếu được giải thì chỉ cần cậu không xuất hiện khi lĩnh thưởng là được.
- Như vậy, là có, ý gì? - Cô vẫn không hiểu.
- Đồ ngốc, cậu không biết dùng danh nghĩa của người khác để tham dự
cuộc thi sao? Ví dụ như bà chị họ thân yêu của cậu. Mình tin rằng chị ấy sẽ không bán đứng cậu đâu.
- Nhưng...
- Sao? - Diệp Nhất đảo mắt - Không lẽ, cậu còn có ý định khác?
Tô Ngu do dự một chút, rồi quyết định nói sự thật:
- Người đạt giải, sẽ trở thành, người phụ việc, cho Hạ Ly. Tôi, muốn làm.
Diệp Nhất "à" một tiếng:
- Thì ra là như vậy...
Tô Ngu nhìn Diệp Nhất với vẻ cầu khẩn:
- Làm, thế nào?
Mái tóc dày của cô bị nước mưa làm ướt dính chặt vào người như một tấm
khăn voan, vừa đen, vừa bóng, càng làm cho nước da trên khuôn mặt vốn đã trắng càng thêm trắng hơn, thêm vào đó là đôi mắt to đen láy, chiếc cằm nhọn... Không thể phủ nhận, cô bé đáng thương này khiến người ta rất khó lòng từ chối.
Khuôn mặt của Diệp Nhất thoáng một vẻ rất đặc biệt, rồi cậu lắc đầu, khẽ cười, vừa như tự chế nhạo, lại vừa như cảm thông.
- Làm, thế nào? - Tô Ngu tiếp tục hỏi.
- Thì nói là viết nhầm tên.
- Sao cơ? Như thế cũng được à?
- Đến lúc đó, cậu kéo chị họ cùng tới trước mặt Hạ Ly, ai biết vẽ, ai là người
thiết kế, sẽ có thể biết ngay được thôi mà.
Diệp Nhất vỗ hai tay vào nhau, vậy là đã quyết định xong vấn đề.
Tô Ngu ngây người nhìn cậu ta.
Con người này... quả đúng là... vừa to gan, liều lĩnh, vừa rất giỏi... như thể,
mọi chuyện trên thế gian này khi tới tay Diệp Nhất đều trở thành rất dễ dàng.
Thực ra, cách mà cậu ta nói cũng không phải là khó nghĩ ra, nhưng khi việc tới nơi, thì không mấy người dám mạo hiểm như vậy. Cuối cùng thì Tô Ngu đã biết, khoảng cách thật sự giữa cô vì Diệp Nhất là gì.
Đó là:
Dũng khí.
Diệp Nhất có dũng khí thách thức với tất cả những phép tắc, quy định
thông thường, còn cô thì chỉ biết tuân theo một cách ngoan ngoãn.
Chỉ riêng điểm khác biệt ấy thôi cũng đã đủ để trở thành khoảng cách khó
mà theo kịp.
Thực sự trong lòng cô có đôi chút cảm giác... rất khó tả.
Rõ ràng từ nhỏ tới lớn đều là No.l, thế mà trong năm nay, lại gặp phải cậu
ta.
Mà điều đáng ghét nhất là, đến một chút hi vọng có thể chiến thắng được cậu ta cũng không có.
Có lẽ, chính vì vậy, vì bản thân không phải là người xuắt sắc nhất như mình vẫn tưởng nên mới không có tư cách làm người phụ việc cho Hạ Ly. Đến cả ông trời cũng làm khó cho cô, để cho thầy Ôn đột ngột quyết định không cho phép học sinh của S.S tham gia.
Tô Ngu ôm lấy cánh tay, khó lòng che giấu được nỗi buồn.
- Này, đừng có nghĩ nhiều quá, - Diệp Nhất đột nhiên đưa tay ra xoa lên
đầu cô - Cứ suy nghĩ hết điều này đến điều khác, con người ta, hễ cứ do dự thì cuối cùng sẽ phát hiện ra rằng, mình chẳng làm được gì. Bạn muốn nắm lấy cơ hội, nhưng lại không muốn mất những thứ đang có. Vậy thì, hãy can đảm lên, thử một lần xem sao. Cùng lắm đến lúc đó, đổ hết mọi chuyện cho chị họ, ví dụ nói, chị ấy cảm thấy cậu rất có tài nhưng lại thiếu niềm tin, nên chị ấy đã giấu cậu, lén đem thiết kế của cậu đi dự thi... Tin tôi đi, chỉ cần không phải là ăn cắp, thì SEASON sẽ không chấp nhất đâu.
Tô Ngu lắc đầu.
Trong đôi mắt của Diệp Nhất chứa đầy câu hỏi.
- Tôi, không phải là, Diệp Nhất, cậu - Tô Ngu nói từng chữ với vẻ vừa
ngưỡng mộ, vừa chán ghét - Vì, tôi, không, thể thua được.
Cô không thể thua được.
Cô không thể quên, ngôn ngữ bàn tay mỗi ngày một thuần thục của mẹ.
Cũng không thể quên chiếc đàn dương cầm bụi phủ mỗi ngày một dày
trong nhà.
Càng không được quên, người cha phải làm việc cả những ngày lễ, tết.
Cha và mẹ đã đem tặng cho cô cả hiện tại và tương lai cuả họ.
Vì thế, cô phải ở l