Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342061

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2061 lượt.

nh được cài đặt ở chế độ tương phản cao nên chúng càng trở nên đẹp long lanh. Đúng như lời của Tạ Thanh Hoan, màu sắc của hai chiếc khuyên ấy không giống nhau, nhưng vì có cái tên Lưỡng Sinh hoa rất đặc biệt, nên bỗng nhiên tác phẩm trở nên thi vị.
Chung Bài Bài vỗ tay:
- Rất lãng mạn! Cái tên này đủ để khiến cho trái tim của rất nhiều cô gái
phải thổn thức.
Tạ Thanh Hoan nhìn lại anh với vẻ khinh khỉnh. Hồi 6.2
Chung Bài Bài lưu luyến rời ánh mắt khỏi khuôn mặt cô, quay sang Quan
Tiểu Đông bên cạnh:
- Thế còn cậu, cậu đã thiết kế gì vậy?
Quan Tiều Đông đỏ bừng mặt, đưa bức vẽ của mình ra với vẻ ngượng
ng ùng .
Chung Bài Bài lại khẽ huýt sáo, rồi giơ bức vẽ ấy về phía các những người còn lại.
Đó là bức vẽ của một chiếc ghim cài áo.
Hòn đá đã được chạm khắc thành một đóa hoa hồng cài áo. Một miếng
vàng 24K được chế tác thành hình cành lá, ôm lấy viên hồng ngọc một cách khéo léo và chắc chắn. Vì các cánh hoa hồng có màu đậm, nhạt khác nhau, nên rất phù hợp với màu sắc và tầng lớp khác nhau của viên đá nguyên bản. Tuy không ẩn chứa ý tứ sâu xa như thiết kế của Tạ Thanh Hoan, nhưng bù lại cách trạm trổ và kết cấu thì lại rất tinh xảo.
Chung Bài Bài hỏi:
- Tên của chiếc ghim là Tuyệt sắc khuynh thành à ? Quả không hổ danh là
học sinh do Ôn Nhan Khanh lựa chọn, cậu cũng rất được đấy.
Quan Tiểu Đông phấn chấn hẳn lên:
- Sao cơ? Thế ạ? Đúng là em vẽ cũng không đến nỗi sao?
- Được quá đi chứ! Kiến thức vẽ mĩ thuật rất tốt, chắc là đã phải học rất
nhiều năm phải không? - Không giống như Ô n Nhan Khanh, Chung Bài Bài không hề tiếc lời khen. Sau khi khen Quan Tiểu Đông xong, anh bèn quay sang Tô Ngu - Nào, để xem tác phẩm của cô em gái này xem...
Tô Ngu hơi căng thẳng chìa bức vẽ của mình ra.
Sau khi xem bức vẽ của cô xong, nụ cười vốn có trên mặt Chung Bài Bài
biến mất, thay vào đó là vẻ đăm chiêu.
Tác phim của Tô Ngu có tên là Nguyên sắc.
Cô đã dùng bút sáp để vẽ một tử cung bị mở ra, trong tử cung lộ ra đôi
chân của hài nhi, xung quanh là những dòng máu chảy.
Độ đậm nhạt màu sắc ở thành tử cung, làn da hồng hào cuả hài nhi, và những vệt máu loang lổ đến nhức mắt tất cả hòa hợp hoàn toàn với màu sắc của hòn đá nguyên bản.
Độ to nhỏ của tác phẩm cũng vừa bằng với hòn đá.
Nếu như tác phẩm của Tạ Thanh Hoan và Quan Tiều Đông cần phải cắt gọt
rất tinh vi, thì tác phẩm của Tô Ngu chỉ cần chạm khắc đơn giản là có thể hoàn thành.
Rất đặc biệt, rất riêng và có sức hút.
Khiến người ta phải kinh sợ, kinh ngạc, và cả thán phục. Chung Bài Bài hỏi
với vẻ nghiêm túc:
- Đây là?
- Đồ, mĩ, nghệ - Tô Ngu trả lời. Rõ ràng đá quý không nhất thiết chỉ để làm
đồ trang sức, nó còn có thể làm thành các vật trưng bày.
Đôi mắt của Chung Bài Bài ánh lên đôi chút ngạc nhiên, rồi lặng lẽ nhìn cô một hồi lâu, không nói rằng không được, cũng không nói rằng được, cuối cùng
anh chỉ nghiêng đầu, rồi chuyển ánh mắt sang phía Diệp Nhất:
- Còn của cậu đâu?
Ánh mắt Tô Ngu cũng lập tức dừng lại trên khuôn mặt của Diệp Nhất, và
bất giác nắm chặt lấy bức vẽ của mình.
Diệp Nhất sẽ thiết kế thành thứ gì đây?
Lần này, Diệp Nhất liệu có lại làm nên chuyện gì khiến tất cả sửng sốt và
vượt lên trên tất thảy mọi người không?
Tô Ngu vừa hồi hộp chờ đợi, vừa muốn được so sánh. Cảm giác ấy thật lạ lùng.
Diệp Nhất vươn người, thu đôi chân nãy giờ vẫn gác trên bàn xuống, mỉm
cười:
- Không có. Tôi không thiết kế.
Chung Bài Bài khom người, đầu vươn đến trước mặt Diệp Nhất:
- Thế nào là không có?
- Đáp án là - Diệp Nhất thò tay móc hòn đá nguyên bán từ trong túi
Chung Bài Bài ra, nhận xét! - Hòn đá này, màu không đẹp, lại nhỏ, cho dù có mài giũa kì công đến đâu, thì bán ra cũng chưa đầy ba ngàn đồng. Phải mất thời gian quý báu và hao phí tế bào não vì một món hàng hạng ba như vậy quả là không đáng giá. Vì thế, tôi không hề nghĩ đến.
Một sự ngạo mạn vô cùng.
Một sự sắc sảo tuyệt đỉnh.
Và lại tạo nên một sự bất ngờ khác.
Tô Ngu ngây người nhìn bàn tay của Diệp Nhất, ngón tay của cậu ta vừa
thon dài vừa rất đẹp, khiến cho hòn đá quý trong tay càng trở nên đẹp hơn, thế mà Diệp Nhất lại bảo đó là món hàng hạng ba. Cô nhìn lại bản thảo bức vẽ của mình, chợt ý thức rất rõ về khoảng cách giữa mình và Diệp Nhất.
Trong lúc cô còn đang căng đầu suy nghĩ xem nên thiết kế thế nào, thì Diệp Nhất đã bắt đầu nghĩ tới chuyện làm thế nào để thu được lợi nhuận lớn nhất. Mà tính toán đến lợi nhuận cũng là một tố chất rất cần thiết của một nhà thiết
kế ngọc hạng nhất.
Cô...
Còn phải học tập bao lâu nữa mới có thể đạt được đến trình độ đó?
Hay nói cách khác...
Vi sao Diệp Nhất lại có thể tiến nhanh đến như vậy?
Lưỡng Sinh hoa hay Tuyệt sắc khuynh thành thì cũng đều chỉ là tác phẩm
của "học sinh" mà thôi. Còn Diệp Nhất, cậu ta chẳng có gì là giống với một học sinh bình thường cả, mà giống một người thầy, không, cậu ta còn vượt lên trên cả tầm của một người thầy...
Trái tim của Tô Ngu cứ đập thình t