Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342074
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2074 lượt.
có một lái xe ở cùng
cô bé. Hình như tai của em cô không nghe được phải không?
- Vâng ạ.
- Vậy là đúng rồi. Theo bản khẩu cung của người lái xe thì ông ta lái chiếc
xe bus tuyến 326 như thường ngày, khi tới trường S.S, em cô và một học sinh nam cùng lên xe. Lúc đó, trên xe chỉ có hai người bọn họ là hành khách. Đi chưa được hai bến thì bỗng nhiên có một chiếc xe tải chắn ngang, người lái xe đành phải phanh xe lại. Sau đó, có hai kẻ cầm súng nhảy từ trên xe tải xuống, lên xe bus và đánh cậu học sinh ngất đi, đẩy người lái xe và cô bé này xuống, rồi lái xe bỏ chạy.
Tô Hòa há hốc miệng, cứ như đang xem một bộ phim hành động sặc mùi chém giết vậy. Bọn người xấu? Cầm súng? Chuyện này sao lại có thể xảy ra với em họ mình được? Nhưng đây là đồn cảnh sát.
- Trời, Tiểu Ngu, rốt cuộc là chuyện gì vậy? Em đừng sợ, hãy nói cho chị biết đi.
Nữ cảnh sát bổ sung:
- Vừa rồi chúng tôi đã tìm thấy chiếc xe bus mà bọn chúng cướp, chúng để
chiếc xe lại bên bờ sông. Người trên xe giờ không biết đã đi đâu.
- Cậu bé kia là ai? Tiểu Ngu? - Tô Hòa nắm lấy bàn tay của Tô Ngu lắc mạnh.
Tô Ngu bật khóc. Cô "òa" lên một tiếng, rồi nức nở:
- Chị, chị, chị...
- Ngoan nào, ngoan nào, không sao đâu, không sao đâu. Hãy nói cho chị
biết, có chuyện gì vậy?
- Diệp, Diệp, Diệp Nhất... - Tô Ngu rất muốn kìm nén cơn run rẩy, nhưng dường như toàn thân cô không còn là của cô nữa, dù chỉ phát âm hai từ "Diệp Nhất" thôi cũng trở nên vô cùng khó khăn - Diệp Nhất, Diệp Nhất...
- Diệp Nhất? - Tô Hòa chợt nhớ đến cậu thiếu niên quỷ quái, đáng ghét đó
- Diệp Nhất bị bắt cóc rồi? Bị bắt cóc?
Tô Ngu gật đầu rất mạnh.
- Lẽ nào lại như vậy? Cậu ta đã làm gì? Và làm sao lại bị bắt cóc? - Tô Hòa
thắc mắc.
Nước mắt của Tô Ngu lại trào ra.
Tô Hòa đành dỗ dành cô:
- Thôi, thôi nào, không sao đâu, không sao đâu. Cảnh sát sẽ nhanh chóng
tìm ra Diệp Nhất thôi, yên tâm đi em.
Đúng lúc đó, điện thoại của cô đổ chuông, Tô Hòa nhìn vào số hiển thị, là Ôn Nhan Khanh gọi tới. Cô đang định lên tiếng, thì từ đầu dây bên kia, anh đã
nói, giọng rất nghiêm túc:
- Chuyện Diệp Nhất bị bắt cóc, tạm thời không được tiết lộ ra bên ngoài. Bây giờ hãy đưa Tô Ngu đến trường. Tôi sẽ chờ mọi người ở đó.
- Này...
Không biết là chuyện gì đây nữa? Tô Hòa nhìn cảnh tượng hỗn độn trước
mắt, rồi lại nhìn Tô Ngu đang nức nở không thành tiếng, và nghĩ đến những lời của Ôn Nhan Khanh, cô thực sự cảm thấy rất hoang mang.
Một tiếng sau, Tô Hòa đưa Tô Ngu tới trường S.S, người bảo vệ gác cổng đã đưa họ đến phòng làm việc của Ôn Nhan Khanh.
Đây là lần đầu Tô Hòa vào trong trường, lần trước đưa Tô Ngu đến, cô phải
đứng ở ngoài chờ.
Bốn rưỡi chiều, trời vẫn chưa hết mưa. Những ngọn đèn đường tỏa ánh sáng nhợt nhạt dưới màn mưa, khiến quang cảnh trông thật đìu hiu.
Đi hết một con đường nhỏ, dài tới mức khiến người ta sốt ruột thì người
bảo vệ gõ vào cánh cửa gỗ đào màu đen:
- Thưa anh Ôn.
- Vào đi.
Người bảo vệ đẩy cửa bước vào, khom người:
- Mời hai vị vào ạ.
Tô Hòa kéo Tô Ngu bước vào. Bên trong là một căn phòng rất rộng, trông
giống như thư phòng mà cô đã nhìn thấy ở Rome, ngăn thành nhiều ngăn nhỏ bằng giá sách các loại.
Tô Hòa bất giác nghĩ: Xem ra, chứng bệnh độc đoán của "Ôn đại biến thái"
nặng quá mất rồi!
Ôn Nhan Khanh ngồi trên một chiếc ghế ở giữa phòng, đang pha trà, rót đầy ba chén, nhìn thấy hai chị em bước vào bèn ra hiệu mời ngồi.
Tô Hòa ấn Tô Ngu ngồi xuống, rồi đặt một cốc trà vào tay cô:
- Tiểu Ngu, uống trà đi cho trấn tĩnh lại.
Tỏ Ngu cầm cốc trà, nhưng vẫn không nhúc nhích và nói năng gì.
- Xem ra, cô bé đã rất sốc và sợ hãi - Ôn Nhan Khanh nói.
Tô Hòa vội hỏi:
- Rốt cuộc là chuyện gì vậy? Vì sao Diệp Nhất lại bị bắt cóc? Vì sao anh vẫn
chưa cho tôi nói gì với cảnh sát?
Ôn Nhan Khanh đưa tay làm động tác ra ý bảo hãy bình tĩnh, đừng nôn
nóng và mời cô ngồi vào chỗ. Tô Hòa đành ngồi xuống bên cạnh Tô Ngu.
Ngón tay của Ôn Nhan Khanh mân mê mép cốc trà, dường như anh đang
do dự. Tô Hòa đợi một lúc, thấy anh vẫn không nói gì, nóng lòng giục:
- Anh nói đi chứ, anh bảo chúng tôi tới đây rồi lại không nói năng gì, như thế là sao? Nếu anh vẫn không nói, tôi sẽ đưa Tiểu Ngu về, nó đã bị sốc, rất cần được nghỉ ngơỉ.
Ôn Nhan Khanh đặt cốc trà xuống, hít một hơi dài, rồi mới chậm rãi nói:
- Diệp Nhất... không phải là một học sinh bình thường.
- Thế nghĩa là sao? - Không phải là học sinh bình thường, lẽ nào là chiêu
sinh đặc biệt?
- Thực ra, cậu ấy là em họ của tôi.
Tô Hòa ngây người ra, em họ của Ôn Nhan Khanh? Cũng có nghĩa là... của
cậu ruột Ôn Nhan Khanh...
- Hả?! - Cô kêu lên kinh ngạc.
Ôn Nhan Khanh gật đầu:
- Đúng thế, cậu ấy là con trai của cậu Quý Doãn Tiên của tôi, và cũng là
con trai duy nhất của ông ấy.
Tô Hòa mở to mắt, cái tin này khiến cô vô cùng sửng sốt, tới mức không thể nói được câu gì. Quý Doãn Tiên cũng đã hơn sáu mươi tuổi rồi. Mà Diệp Nhất là bạn học của Tô Ngu, vậy th