Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342084

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2084 lượt.

, tắt đèn đi ra và nhẹ nhàng khép
cánh cửa phòng lại.
Tô Ngu cứ tưởng rằng mình sẽ không ngủ được, nhưng khi vừa nhắm mắt lại thì một cơn mệt mỏi ùa đến, toàn thân cô rũ xuống, mềm nhũn, không chút sức lực, lúc đó cô mới biết thì ra mình rất mệt, rất mệt.
Ý thức trở nên mơ hồ, hình như đang nằm mơ, nhưng hình như như lại đang suy nghĩ.
Dường như cô đã nhìn thấy rất nhiều xe cảnh sát quây lại, sau đó có một thiếu niên được đưa ra từ trong một ngôi nhà cũ nát, mặt mũi đúng là của Diệp Nhất, nhưng lại không giống Diệp Nhất.
Sau đó cô lại nhìn thấy chiếc xe sang trọng xuất hiện, đón Diệp Nhất đi, một người trông giống như nữ quản gia nói với cô bằng ngôn ngữ bàn tay: "Diệp Nhất phải về nhà rồi. Cậu ấy không đến lớp học nữa. Cận ấy không giống như mọi người".
Cô định đuổi theo, thì bỗng máy điện thoại rung lên, mở ra xem, thì ra là tin nhắn của Diệp Nhất: "Hãy cứu tôi. Tô Ngu".
Năm chữ ấy mỗi lúc một to, mỗi lúc một nhiều, rồi bắt đầu nhảy múa, quay
cuồng, cô chạy mãi, chạy mãi, nhưng không sao đuổi kịp.
Bỗng nhiên, khuôn mặt của Diệp Nhất xuất hiện lưng chừng trời, cậu nói
với cô:
- Tô Ngu, tạm biệt
Tiếp đó, một tờ giấy từ những ngón tay cậu rơi xuống và chao liệng, cô đưa
tay ra đón lấy, thì ra đó là bản thông báo về cuộc thi thiết kế "Viên ngọc hi vọng".
- Không được từ bỏ nhé. Thực ra, chẳng có gì to tát trên đời này cả, vì thế, cậu không được từ bỏ! - Nói xong câu đó, khuôn mặt Diệp Nhất mờ dần, rồi biến thành cơn sóng biển dâng lên bãi cát, sau đó lại biến thành những bọt sóng lùi ra xa.
Diệp Nhất!
Tô Ngu đột nhiên sực tỉnh. Đưa mắt nhìn bốn xung quanh, vẫn là căn
phòng ngủ nho nhỏ mà Tô Hòa ngăn riêng ra cho cô bằng giấy bìa, ánh đèn bên ngoài lọt vào yếu ớt, khiến cho tất cả mọi vật trong phòng đều mờ mờ, ảo ảo.
Thì ra vừa rồi cô mơ thật. Cô đưa tay sờ lên trán, thấy mồ hôi ướt đẫm. Ngồi ngây người ra khoảng nửa phút, Tô Ngu đột nhiên bật dậy, tung chăn, xuống giường, bật máy tính, mở file bản phác thảo được một phần ba của bức Hôn nhân trói buộc, nhìn một lúc, rồi quyết định nhấn vào nút delete, xóa hết. Sau đó cô tạo một file mới và bắt đầu vẽ lại.
Cô phải bắt đầu lại từ đầu, tham gia cuộc thi với một khái niệm mới.
Cô phải tham gia cuộc thi!
Cho dù có bị thầy Ôn phát hiện ra và bắt buộc thôi học, cho dù vì chuyện
này mà không còn duyên phận gì với S.S, cho dù con đường đến với thiết kế ngọc đầy chông gai, quanh co đi nữa, thì cô cũng vẫn nhất định phải tham gia
cuộc thi ấy!
Vì, đó là một sự cổ vũ, một sự thức tỉnh và một tia hi vọng Diệp Nhất dành
cho cô mà cái giá phải trả là sự an nguy đến tính mạng của cậu ấy.
Hãy nhìn tôi đi, Diệp Nhất.
Tôi nhất định sẽ cố gắng.
Vì bây giờ, tôi hoàn toàn không thể làm gì cho cậu được. Vậy thì, tham gia
cuộc thi theo đề nghị của cậu, chính là việc duy tôi có thể làm vào lúc này.
Nhất định tôi phải tham gia!
Còn những điều lo lắng, suy nghĩ khác, hãy gác lại sang một bên!
Tôi cũng sẽ dũng cảm như cậu! Thật dũng cảm!
Tô Ngu cứ vẽ mãi vẽ mãi, chiếc bút cảm ứng trong tay cô cứ lướt đi, chẳng
khác nào một nghệ sĩ dương cầm đang lướt trên phím đàn, như chuyên gia trang điểm tay cầm hộp phấn, như nhà điêu khắc tay cầm chiếc đục, mỗi một động tác đều chứa đầy sức mạnh, mỗi một thay đổi đều chứa ánh hào quang.
Cô quên mất phiền não, quên lo lắng, quên hết tất cả...
Mắt cô chỉ nhìn thấy chiếc bút vẽ, nó nhẹ nhàng lướt đi, sắp xếp và diễn tả
những cảm xúc đang dâng tràn trong lòng.
Gấp gáp.
Nhưng cẩn thận và chặt chẽ trong từng nét vẽ.
Khi viết được một nửa bản thảo, Tô Hòa đứng dậy rót nước, thấy Tô Ngu
vẫn chưa ngủ mà đang ngồi vẽ, cô đã định tới ngăn lại, nhưng khi bước vào, cô thấy Tô Ngu đang rất chăm chú và nghiêm túc, chiếc bút vẽ trên màn hình lướt đi cùng những ý tưởng...
Tô Hòa lặng lẽ nhìn khoảng năm phút, sau đó, mỉm cười, quay người rời đi.
Và trước màn hình, Tô Ngu vẫn đang ngồi vẽ.
Khi Tô Ngu thức dậy, thì ánh mắt trời đang chiếu trên tay cô. Lúc đó, cô
mới phát hiện ra rằng mình đã ngủ gục bên bàn máy tính không biết từ khi nào, trên người cô còn có cả một chiếc chăn, có lẽ chị Tô Hòa đã đắp lên cho cô.
Nhìn lên đồng hồ trên tường, đã tám giờ sáng. Cô vội vùng dậy, vào nhà vệ sinh, rồi đeo cặp sách lên đang đinh đi, thì thấy trên bàn có đặt bánh mì và
sữa, còn có cả một mảnh giấy của Tô Hòa để lại:
Tiểu Ngu thân yêu!
Nếu em cảm thấy người còn mệt, thì hôm nay đừng lên lớp nữa, chị sẽ xin
phép thầy Ôn giúp em. Hôm nay chị phải đến tòa soạn để giao bản thảo và họp, không biết mấy giờ thì về. Em hãy chăm sóc mình cẩn thận.
P.S: Nhớ ăn sáng đấy.
Chị của em.
Những dòng chữ ấy nguệch ngoạc chẳng khác gì chữ của học sinh tiểu học,
nhưng khiến lòng người vô cùng ấm áp. Tô Ngu cắn môi, gấp tờ giấy lại, đặt vào ngăn phụ của chiếc cặp sách, rồi cầm bánh mì và sữa đi nhanh ra khỏi cửa.
Cô gọi một chiếc tắc xi đi S.S.
Khi đến nơi, vừa đúng tám giờ rưỡi.
Quan Tiểu Đông và Tạ Thanh Hoan đợi ở trong lớp học


Teya Salat