Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342083
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2083 lượt.
đã lâu, nhìn thấy cô,
Tạ Thanh Hoan càu nhàu:
- Sao thế này? Đến cả cậu mà cũng bắt đầu đến muộn à? Hôm nay chúng ta phải tới xưởng gia công ngọc trai ở vịnh Bán Nguyệt, cậu không biết sao? Xe của trường đang chờ ngoài cổng.
- Xin, lỗi... - Cô vội xin lỗi - Vậy, chúng ta, đi thôi.
Quan Tiểu Đông nói:
- Nhưng Diệp Nhất vẫn chưa tới.
- Con người chúa hay đến muộn ấy, chẳng biết có đến không nữa. Không
đợi nữa, đi thôi! - Tạ Thanh Hoan cầm chiếc laptop lên, mở cửa bước ra với vẻ hậm hực.
Quan Tiểu Đông do dự một lúc, rồi cũng vội vàng đi theo.
Tô Ngu cúi đầu đi theo họ, trong lòng lại dậy lên nỗi buồn bọn họ không
biết, hôm nay... Diệp Nhất thực sự không thể đến được... Không biết đêm qua, cậu ấy đã trải qua những gì, những kẻ bắt cóc kia liệu có ngược đãi cậu ấy không? Nghe nói, bọn bắt cóc tống tiền đều là những kẻ vô nhân tính, tính cách của Diệp Nhất lại "xấu" như vậy, chắc chắn sẽ phải chịu... Ôi, cô không dám nghĩ tiếp nữa, hễ nghĩ đến là lại muốn khóc.
Chiếc xe màu vàng của nhà trường chuyên chở học sinh của S.S tới các xưởng gia công đang đỗ ngoài cổng. Tô Ngu lặng lẽ lên xe tìm một chỗ sau cùng và ngồi xuống. Giống như con chim sợ gặp cành cong, cho dù đó chỉ là chiếc xe bình thường, nhưng nhìn nó Tô Ngu lại nhớ tới chuyện hôm qua và thấy lòng đau nhói.
Chiếc xe chạy tầm nửa tiếng thì tới nơi. Tạ Thanh Hoan là người đầu tiên
xuống xe, nhìn quang cảnh bên ngoài, chau mày, nói - Tồi tàn quá!
Vịnh Bán Nguyệt nằm ở khu ngoại ô thành phố B, về cơ bản thuộc khu công nghiệp, đưa mắt chỉ toàn thấy nhà máy là nhà máy. Những gian nhà xưởng thấp tè, cùng nền nhà đầy sỏi cát và những bức vách màu vàng, ám đầy khói đen, thêm vào đó là sự ô nhiễm nghiêm trọng khiến xung quanh không có lấy một bóng cây xanh, tất cả tạo nên một khung cảnh vừa rách nát vừa bẩn thỉu.
Người lái xe đưa họ vào trong xưởng, sau mấy lời giới thiệu ngắn gọn thì
một ông già mặc bộ đồ làm việc, mặt gầy gò, nói:
- Chào các cô cậu, hoan nghênh mọi người đã đến đây. Tôi họ Đổng, mọi người cứ gọi tôi là sư phụ Đổng. Hôm nay tôi sẽ dẫn mọi người đi tham quan nhà xưởng.
- Vâng, thế thì phiền thầy quá! Cảm ơn thầy ạ! - Quan Tiểu Đông thấy đại tiểu thư họ Tạ vẫn đứng khoanh tay trước ngực, không hề có phản ứng gì, liền vội đứng ra bắt tay sư phụ Đổng.
- Không có gì, đừng khách sáo. Nào, đi theo tôi.
Đầu tiên sư phụ Đổng dẫn họ tới phòng thay quần áo, dưới sự chỉ bảo của
ông, Tô Ngu và hai người bạn học thay quần áo làm việc, đội mũ và đi giày, đeo găng tay, rồi khử trùng một cách đơn giản, sau đó mới được vào nơi làm việc bên trong.
- Đây là công đoạn cắt, là quá trình làm cho đá thô trở thành đá quý. Công đoạn này rất quan trọng, có thể nói thực hiện công đoạn này tốt hay không sẽ quyết định đến thành phẩm cuối cùng của đá quý. Một viên đá quý được cắt tốt, phải có màu sắc đều, độ bóng tốt, chỉ có khuyết điểm nhỏ có thể chấp nhận được, và đồng thời đạt tới trọng lượng carat chuẩn xác tuyệt đối. Nào, mọi người hãy nhìn bên này.
Vì đã được báo trước rằng có học sinh không nghe được, nên sư phụ Đổng cố gắng nói chậm, hơn nữa mặt luôn hướng thẳng về phía Tô Ngu, chỉ rõ cần phải thao tác máy tính như thế nào để điều chỉnh phương vị và góc độ máy cắt.
Điều đó khiến cho Tô Ngu ý thức được, vị sư phụ này có lẽ hoàn toàn không phải là một nhân viên bình thường của nhà máy, mà là thầy giáo của họ. Tạ Thanh Hoan dường như cũng cảm nhận thấy điều đó, nên không còn kiêu ngạo như trước, thay vào đó là vẻ chăm chú và nghiêm túc.
- Đối với những hòn đá thô cổ màu sắc đẹp, thì việc cắt theo hình bầu dục thường là cách tốt nhất, vì có thể giúp phô bày được một cách tốt nhất vẻ đẹp của nó... Ví dụ như mọi người hãy nhìn vào miếng này... - Giới thiệu đến đây,
sư phụ Đổng đột nhiên đập vào người công nhân đang làm việc chăm chú bên
máy cắt - Bài Bài, cậu dừng lại một chút, có học sinh của S.S đến học, cậu hãy cắt cho họ xem.
Người kia quay đầu lại, vẻ ngạc nhiên. Quan Tiểu Đông và Tạ Thanh Hoan
đồng thanh kêu lên:
- Ơ, thầy! - Thì ra, người đó không phải là ai khác mà chính là thầy Chung Bài Bài đã bị Diệp Nhất làm cho tức giận bỏ về.
- Ô, lại gặp nhau rồi, người đẹp! - Chung Bài Bài cười hì hì đứng dậy.
Tạ Thanh Hoan nhìn Chung Bài Bài với vẻ rất ngạc nhiên:
- Thầy là thợ cắt á?
- No! No! No! Nói theo ý nghĩa nghiêm túc nhất, tôi là một nhà khoa học.
- Gì cơ?
- Khà, khà... - Sư phụ Đổng đứng bên cạnh bèn lên tiếng - Các cô cậu
đừng thấy vẻ bề ngoài của cậu ấy mà coi thường, cậu ấy là của quý của nhà máy đấy. Cỗ máy đang để trước mặt các cô cậu là do cậu ấy nghiên cứu thiết kế ra đấy".
Tô Ngu ngạc nhiên nhìn chiếc máy cắt hoàn toàn được thao tác bằng máy
tính, lẽ nào lại như vậy? Là Chung Bài Bài thiết kế thật sao?
Chung Bài Bài nói với vẻ khiêm tốn:
- Đâu có, đâu có, tôi chỉ là tham khảo thành quả nghiên cứu khoa học cùa
nhà khoa học thiên tài Nga Marcel Tolkowsky mà thôi. Chính ông là ngưởi đầu tiên tính toán ra được cao độ cắt hình tròn, tỉ lệ