Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342094

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2094 lượt.

ại, thì dường như mọi thứ lại không thể xác định được một cách rõ ràng.
San Ni đã nhìn thấy mọi thể hiện của cô, bèn động viên: "Đừng căng thẳng, hãy thật thoải mái và từ từ suy nghĩ. Chắc chắn là sẽ nghĩ ra được điều gì đó", sau đó cô quay sang ra ý cho cánh sát Ngô bắt đầu phác họa.
Cảnh sát Ngô mở laptop ra, và bắt đầu công việc của mình.
"Tên đã bắt Diệp Nhất cao khoảng chừng nào?".
Tô Ngu suy nghĩ một lát, rồi chỉ về một người đang có mặt ở trong phòng:
"Gần giống như người kia\'\'.
- Năm phảy bảy thước Anh - Cảnh sát Ngô thiết lập thông số chiều cao.
"Độ béo gầy thì sao?".
"Cũng gần như người ấy".
- Cân nặng bảy mươi cân.
"Còn có thể nhớ ra được điều gì nữa không?".
Tô Ngu cụp mắt xuống, suy nghĩ. Lúc đó, hai tên bọn chúng đều bịt mặt,
tay cằm súng, đi về phía họ. Tên đó đi rất nhanh, gót giày dường như khiến cả sàn xe cùng rung lên...
Đột nhiên cô ngẩng đầu lên, mở miệng nói:
- Hãy, đưa, bút, giấy cho tôi.
Cảnh sát Ngô ngây người ra. Còn San Ni lập tức hiểu ra, vội lấy một xấp
giấy trắng đưa đến, nhưng không có bút chì, đành đưa cho cô chiếc bút bi.
Tô Ngu cầm lấy chiếc bút bi, nhắm mắt lại, một lát sau cô mở ra, ánh mắt rất bình tĩnh.
Cô phác họa rất nhanh hình dáng của tên tội phạm đó ra giấy: Hắn mang một chiếc trùm đầu làm bằng sợi len thô; đôi mày lộ ra khỏi tấm khăn trùm đầu to và dày; lông mi rất rậm, nhưng đó là một đôi mắt một mí, khóe mắt còn có rất nhiều vết nhăn, có vẻ như không còn trẻ nữa; đôi chân của hắn dài hơn của người bình thường, đôi boot da cao cổ rất đẹp; chiếc quần vải của hắn có tất cả sáu túi, túi nào cũng căng phồng; tay của hắn đeo găng bằng da nhưng để lộ đầu ngón tay, móng tay hơi vàng, có lẽ thường xuyên hút thuốc... Tô Ngu càng vẽ càng chi tiết, càng vẽ càng hoàn thiện.
Mọi người xúm quanh cô, nhìn bức vẽ với vẻ sửng sốt.
Khi Tô Ngu dừng bút, thì hình ảnh tên tội phạm đã hiện lên rõ ràng trên
giấy, mọi chi tiết đều được vẽ ra.
Cảnh sát Ngô đứng bên cạnh vỗ tay:
- Rất xuất sắc! Một trí nhớ tuyệt vời và khả năng hội họa rất tốt, quả không
hổ là học sinh của S.S. Nếu so sánh thì có lẽ máy tính của tôi trở thành vật vô dụng thật rồi.
Tô Ngu quay sang Quý Doãn Tiên, nói với vẻ gần như muốn khóc: "Xin... lỗi, cháu, chỉ, nhớ được, như vậy...".
Vẻ hồi hộp trong đôi mắt của Quý Doãn Tiên nhanh chóng thay bằng vẻ
cảm kích, ông đưa tay khẽ vỗ vào vai Tô Ngu:
- Cảm ơn cháu.
Cảnh sát Ngô cầm lấy bức vẽ, quay người nói với những người dưới quyền:
- Đưa bức vẽ vào hồ sơ, hãy tìm người có chiều cao, cân nặng và đặc điểm
nhận dạng phù hợp trong số những hồ sơ tiền án tiền sự.
- Vâng!
Trung tâm chỉ huy tạm thời vốn đã bận rộn, lúc này càng trở nên bận rộn
hơn nữa.
Một viên cảnh sát khác đi tới trước mặt Quý Doãn Tiên, nói:
- Thưa ông, điện thoại đã lắp đặt xong, khi bọn bắt cóc gọi điện tới, chỉ cần
ông kéo dài cuộc nói chuyện trong mười lăm giây, thì chúng tôi sẽ tra được ra ngay nơi bọn chúng đang ẩn náu.
- Được! - Quý Doãn Tiên gật đầu, sau đó quay đầu nói với Tô Ngu - Chắc là cháu mệt rồi, hãy về nghỉ ngơi đi".
- Cháu, có thể, ở lại đây, được không? - Tô Ngu cắn chặt môi dưới, nói
bằng giọng run run - Cháu cũng, muốn biết, tình, hình, của, Diệp Nhất.
Quý Doãn Tiên nhìn Ôn Nhan Khanh, Ôn Nhan Khanh thận trọng gật đầu,
ông bèn nói:
- Thôi được, thế thì cháu cũng ở lại đây đi.
Các hoạt động hỗ trợ việc ứng cứu nhanh chóng được triển khai, mọi công
tác chuẩn bị được tiến hành gấp gáp, tất cả chỉ còn chờ bọn bắt cóc gọi điện đến đòi tiền chuộc. Tuy nhiên, điều khiến Tô Ngu không ngờ tới là cả một ngày trôi qua mà điện thoại không hề dổ chuông một lần.
Ngày hôm sau, mọi người đều bắt đầu thấy sốt ruột. Theo lệ thường, sau khi đã có được con tin trong tay, bọn bắt cóc sẽ lập lức gọi điện trong hai mươi tư tiếng đồng hồ đầu tiên. Thế mà bây giờ, đã hai mươi tám tiếng trôi qua rồi, hi vọng sống sót của Diệp Nhất đang mất dần.
Vì ở gần, nên Tô Ngu nhìn thấy rất rõ, mặc dù trông Quý Doãn Tiên rất bình tĩnh, nhưng bàn tay đặt trên ghế của ông cứ run lên.
Người đàn ông ấy không phải lần đầu gặp chuyện như thế này. Mấy năm
trước, con gái lớn của ông cũng đã chết trong tay bọn bắt cóc. Nhưng lần đó dù đã bỏ tiền chuộc vẫn không được. Còn lần này, đến cả tiền chuộc bọn chúng cũng không cần. Bọn ấy bắt cóc Diệp Nhất rốt cuộc là vì mục đích gì? Đáp án trở nên khó đoán.
Sơ bộ loại trừ lý do bắt cóc để tống tiền, phía cảnh sát bắt đầu xét đến khả năng bắt cóc để trả thù. Nhưng khi cảnh sát hỏỉ Quý Doãn Tiên có thù oán với ai không, thì người đàn ông bảy mươi tuổi chỉ cười đau khổ. Ông lăn lộn trên thương trường bốn mươi năm nay, chuyện cá lớn nuốt cá bé, kẻ mạnh thắng kẻ yếu, oán thù nhiều vô kể, làm sao có thể đem từng việc ra để sàng lọc được
bây giờ?
Chiếc đồng hồ trên tường vẫn nhích dần từng phút.
Bên ngoài trời vẫn mưa, không có dấu hiệu gì rằng sẽ tạnh.
Mưa to khiến cho công việc tìm kiếm gặp phải khó khăn rất lớn, mọi dấu vết
có thể