Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342310

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2310 lượt.

bề mặt (table) và tỉ lệ độ dày (depth) sớm nhất... - Thấy Tạ Thanh Hoan chăm chú nhìn mình, Chung Bài Bài bèn sửa lại mái tóc và quần áo, rồi nói tiếp - Tất nhiên, nếu cô thấy ngưỡng mộ tôi, thì tôi cũng không từ chối.
Phản ứng của Tạ Thanh Hoan là lập tức quay đầu đi và nguýt một cái.
Chung Bài Bài vội đến trước mặt cô:
- Thực ra, ngoài máy cắt, tôi còn phát minh ra máy mài và nghiền đá quý,
máy đánh bóng rung và một loạt công cụ chế tác kim cương, để tôi giới thiệu chúng cho cô xem! - Nói rồi, Chung Bài Bài kéo tay Tạ Thanh Hoan.
Tạ Thanh Hoan vừa cuống vừa tức giận, vội tránh và kêu lên:
- Thầy Chung, xin thầy hãy tự trọng một chút!
- Tự trọng? Tôi có làm gì không tự trọng đâu? - Chung Bài Bài nói với vẻ ấm
ức .
Tô Ngu thấy thế, nghĩ thầm, đầu óc của các nhà khoa học quả nhiên rất khùng.
May mà đúng lúc đó điện thoại di động của Chung Bài Bài đổ chuông, sau
khi nghe điện, mặt anh ta lập tức biến sắc:
- Ồ, Tiểu Nhan Nhan, là anh à? Hôm nay là thứ ba, sao anh lại ở trong nước
thế?
Tiểu Nhan Nhan? Nhìn khẩu hình của Chung Bài Bài, trong đầu Tô Ngu chợt lóe lên, cái người mà Chung Bài Bài vừa gọi tên ấy liệu có phải là Ôn Nhan
Khanh không?
Quả nhiên, đúng là Ôn Nhan Khanh. Vì sau khi Chung Bài Bài "ừ" xong thì
bước về phía cô, mắt sáng bừng:
- Em gái, thầy Ôn của em nói, em về trường ngay bây giờ, thầy ấy có việc cần đến em.
Phản ứng đầu tiên của Tô Ngu là nghĩ ngay đến Diệp Nhất!
Cô lập tức quay người, chạy vụt ra khỏi gian xưởng. Chiếc xe của nhà
trường vẫn chờ ở ngoài cổng, không chờ cô lên tiếng, người lái xe đã mở cửa
xe, nói:
- Tôi đã nhận được điện thoại của thầy Ôn rồi, thầy ấy bảo tôi đưa cô về.
Thế là cô đi xe của trường trở về S.S.
Vừa vào đến trường thì thấy bãi đỗ xe vốn rất trống giờ đây chật ních. Xem
ra, cha của Diệp Nhất đã về đến nơi. Không chậm trễ một giây, Tô Ngu chạy ngay đến trước phòng làm việc của Ôn Nhan Khanh, đang định gõ cửa thì cánh cửa bật mở từ bên trong, người mở chính là Ôn Nhan Khanh.
- Vào đi - Ôn Nhan Khanh nói với cô.
Tô Ngu nhón chân đi vào. Hôm qua khi cô tới, trong phòng là các giá xếp
đầy sách. Lúc này, ở đây đã ngổn ngang dây điện, máy tính và các loại dụng cụ khác đặt ở khắp mọi nơi, nhìn thoáng qua cũng có thể tính nhẩm được hơn hai mươi người. Trong số đó có một người ngồi ở chiếc ghế mà hôm qua cô đã ngồi và đang nói gì đó với người trợ lí, thấy cô vào liền đưa mắt nhìn cô. Tô Ngu cảm thấy toàn thân như có luồng điện chạy qua. Đó là phong thái đầy quyền uy của một người từng trải và dày dạn kinh nghiệm.
- Cô là Tô Ngu? - Người ấy hỏi.
Tô Ngu gật đầu theo bản năng.
Người ấy giơ tay vẫy:
- Cô lại đây. Ngồi xuống đi.
Tô Ngu làm theo như một cái máy, khi khoảng cách giữa cô và người ấy
càng gần, các nét trên khuôn mặt nhìn mỗi lúc một rõ hơn, thì cô cảm thấy mình như đang ở trong một giấc mộng. Cô... sao lại có thể... có được vinh dự
tiếp xúc với một người còn truyền kì hơn cả Hạ Ly?!
Quý Doãn Tiên.
Nhân vật truyền kì đã đưa SEASON từ đáy vực trở lại đỉnh cao.
Chủ nhân của S.S, chủ nhân của hãng ngọc Quý Thị, ông chủ của Hạ Ly,
người quyết định tất cả những điều mà vì nó cô luôn phải cố gắng... Người ấy lúc này đang ở trước mặt cô.
Đôi môi của cô bỗng trở nên khô rát, hai bàn tay đầy mồ hôi, mỗi bước chân đều bồng bềnh như đang đi trên mây.
Quý Doãn Tiên đập đập vào chiếc ghế bên cạnh, ý bảo cô ngồi xuống. Thế là cô ngoan ngoãn ngồi xuống đó, tìm đập thình thịch.
So với trong ảnh thì Quỹ Doãn Tiên ngoài đời thực có vẻ già hơn rất nhiều. Cho dù uy phong đến đâu thì người ấy - xét cho cùng - cũng chỉ là một ông già tuổi ngoài sáu mươi. Hơn nữa, vào giờ phút này, tạm gạt sang một bên những hào quang lấp lánh vây quanh, thì ông cũng chỉ là một người cha, một người cha đang vô cùng lo lắng cho tính mệnh của đứa con trai yêu quý.
Nghĩ đến đây. Tô Ngu chợt cảm thấy nhẹ nhõm bởi dường như đã tìm thấy điểm chung. Nỗi sợ hãi trước ông bỗng trở thành nỗi lo lắng cho Diệp Nhất - một nỗi đồng cảm sâu sắc.
- Nghe nói, khi sự việc xảy ra, cháu đang ở cùng Diệp Nhất, đúng không? - Vẻ mặt của Quý Doãn Tiên điềm tĩnh và hòa nhã.
Tô Ngu gật đầu.
- Vậy, phiền cháu kể lại cho mọi người nghe về tình hình lúc đó, được
không? - Quý Doãn Tiên đưa mắt một cái, lập tức có hai người bước tới, trong đó một người là San Ni.
San Ni nói với Tô Ngu bằng ngôn ngữ bàn tay một cách rất thuần thục: "Tôi sẽ phiên dịch cho cô, vì thế cô cứ việc kể về tình hình lúc đó, càng tỉ mỉ càng tốt. Đây là cảnh sát Ngô - người phụ trách về vụ bắt cóc này, bây giờ ông ấy sẽ phác họa hình ảnh của những kẻ phạm tội bằng máy tính theo mô tả của cô".
"Hình ánh cùa những kẻ phạm tội?".
"Phải, tôi biết là lúc đó chúng đều bịt mặt, nhưng vẫn mong cô cố nhớ lại
xem, hình dạng bọn chúng có gì đặc biệt, ví dụ như chiều cao, béo hay gầy"-
Tô Ngu suy nghĩ rất lung, mỗi một cảnh tượng xảy ra vào buổi sáng ngày hôm qua đều in đậm trong tâm trí cô, nhưng khi bảo cô miêu tả l