Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342125
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2125 lượt.
sách lại rồi ra khỏi giường, ngăn Ôn Nhan Khanh lúc này đang
định quay đi:
- Anh, khoan đã. Anh có thể nói cho em biết vì sao nhất định phải đuổi học
Tô Ngu không?
Ôn Nhanh Khanh đang định trả lời thì Diệp Nhất lại nói tiếp:
- Đừng bảo là do vi phạm quy định, em không tin đâu. Nhất định là còn phải có một nguyên nhân khác. Hơn nữa, anh từng nói rằng Tô Ngu là một trong những sinh viên có năng khiếu bẩm sinh mà anh từng gặp. Rõ ràng là anh thích cô ấy nhất - Ngừng một lát, cậu ta chợt cười nham hiểm - Mà anh cũng đừng nghĩ là em không biết, tại sao các phòng học khác đều dùng bàn ghế bình thường mà phòng học của chúng em lại là bàn tròn; tại sao các thầy cô khác mỗi khi lên lớp đều dồn tâm trí về phía Tô Ngu; còn nữa, có ai đó thường ngày nói năng lưu loát nhưng hễ cứ lên lớp thì lại biến thành những câu cụt
ngủn rõ ràng là vì cô ấy mà đã ngấm ngầm làm những việc này
Sắc mặt Ôn Nhan Khanh hơi có chút thay đổi, cuối cùng đáp:
- Chính vì thế nên anh muốn giữ Tô Ngu lại đây.
- Hả? - Diệp Nhất đảo mắt, rồi bỗng nhiên hiểu ra - Ý anh là chỉ mượn chuyện
đuổi học để dọa cô ấy, khiến cô ấy không làm phụ việc cho Hạ Ly nữa à?
Ôn Nhan Khanh "ừ" một tiếng.
Nhưng rồi Diệp Nhất lại thắc mắc:
- Tại sao lại vậy? Mặc dù anh cho rằng phong cách của Hạ Ly không hợp với Tô Ngu, nhưng mà bản thân cô ấy thích. Không gì quan trọng bằng thứ bản thân mình thích, đúng không? Vì sao anh can thiệp vào quyết định của cô ấy, lựa
chọn con đường sự nghiệp thay cô ấy?
Tuy lúc gặp nhau không nhiều nhưng qua những điều nghe được lúc còn nhỏ và quãng thời gian tiếp xúc vừa qua, Diệp Nhất biết rằng anh họ mình tuyệt đối không phải là loại người thích xen vào chuyện người khác. Nhưng bây giờ anh ấy lại dùng biện pháp có thể nói là vô liêm sỉ này để gây khó dễ và
yêu cầu quá đáng đối với học sinh của mình, vì sao vậy?
Có phải chỉ là vì quý tài năng của cô ấy không?
Trong lòng Diệp Nhất gợn lên ý nghi ngờ, vì thế đột ngột hỏi:
- Không lẽ những điều trên mạng là thật, Hạ Ly cùng với cô
Ánh mắt Ôn Nhan Khanh lướt qua sắc như dao. Diệp Nhất vội chữa lời:
- Không thể như thế được! Theo em biết thì năm, sáu năm nay cô chưa về nước, mà Hạ Ly cũng chưa từng ra nước ngoài, hai người họ không thể xuất hiện cùng một lúc được.
Ôn Nhan Khanh cười nhạt:
- Thì ra em cũng có chút đầu óc đấy.
- Như thế lại càng không hợp lí, cho em phỏng vấn chút nhé! - Diệp Nhất tiến lên một bước, lấy tay làm micro đưa ra trước mặt anh họ - Xin hỏi, anh là con trai độc nhất của "Quý Thị COO" đồng thời là hiệu phó của trường S.S, vì sao đối với nhà thiết kế hàng đầu Quý Thị lại luôn canh cánh trong lòng, như nước
với lửa vậy?
Ôn Nhan Khanh không chút nể nang gạt mạnh tay cậu em ra.
- Ôi đau, đau, đau! - Diệp Nhất kêu lên.
Ôn Nhan Khanh không thèm để tâm đến Diệp Nhất, vừa mở cửa phòng
bước ra vừa ném lại một câu:
- Anh không nhất thiết phải nói nguyên do việc này, còn em cũng không cần thiết phải biết - Nói rồi đi thẳng không thèm ngoái đầu lại.
Diệp Nhất đứng yên ở chỗ cũ, ôm lấy bàn tay vừa bị đánh, miệng "ồ" một
tiếng với ý tứ sâu xa:
- Sự việc có vẻ như ngày càng trở nên hấp dẫn rồi đấy
Thứ năm, Tô Ngu đứng rất lâu bên ngoài giảng đường rồi mới có đủ can đảm để bước vào.
Mặc dù ngày hôm qua Diệp Nhất đã nghĩ giúp cô biện pháp để lui thời gian làm thủ tục thôi học, nhưng hôm nay lại là giờ giảng của chính Ôn Nhan Khanh, ngay cả chút thời gian để hòa hoãn cũng không có, áp lực quả thật rất lớn. Tuy nhiên cuối cùng cô cũng vẫn bước vào, lúc này là bảy giờ năm mươi lăm phút, trong giảng đường chỉ có hai người Tạ Thanh Hoan và Quan Tiểu Đông. Không thấy Diệp Nhất đâu cả, vì thế trong lòng cô cảm thấy rất chông chênh. Tạ Thanh Hoan trông thấy cô thì liền kinh ngạc.
- Vì sao cậu vẫn còn đến đây?
- Ừ - Tô Ngu ngẩn người.
- Chẳng phải cậu đã bị thầy Ôn đuổi học rồi sao?
Quan Tiểu Đông ở bên cạnh thất kinh:
- Cái gì? Tô Ngu bị đuổi học ư? Thật không? Tại sao vậy?
- Vì làm trái quy định, lén lút tham gia cuộc thi "Viên ngọc hi vọng" - Tạ Thanh
Hoan lườm Quan Tiểu Đông một cái - Cậu vẫn chưa biết sao? Tác giả của tác
phẩm số 291 đang ầm ĩ trên mạng kia chính là của cậu ta đấy.
- Cái gì? - Quan Tiểu Đông sửng sốt đến nỗi không nói được gì nữa.
Tô Ngu không nhìn thấy cuộc nói chuyện giữa Quan Tiểu Đông và Tạ Thanh Hoan, cô vẫn đứng im ở chỗ cũ, người cứng đờ, không biết làm thế nào.
Vì sao Vì sao Tạ Thanh Hoan lại biết được chuyện mình bị đuổi học? Không lẽ thầy giáo đã nói với cô ta? Đúng lúc chưa biết trả lời ra sao bỗng có bóng người trước mặt, cô ngẩng lên, hóa ra là Diệp Nhất vừa miệng huýt sáo
vừa đi từ ngoài vào:
- Ồ, đến cả rồi à?
Tô Ngu như thể gặp được cứu tinh, vội vàng bước lên trước, Diệp Nhất
nhìn khắp người cô một lượt, rồi bỗng cất lời khen:
- Tô Ngu, hôm nay cậu xinh thật đấy!
Đúng là để có thêm dũng cảm lên lớp hôm nay, Tô Ngu đã cố ý mặc chiếc váy màu xanh mà cô cho là đẹp nhất. Chất liệu vải voan gần như tr