Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342127

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2127 lượt.

ắm mắt lại.
- Thầy, không, sùng bái, ai ư? Thầy là người, tự tin, nên, đã có, đủ lòng tin,
vào bản thân mình, rồi. Nhưng mà, em, không được như vậy - Lần đầu tiên Tô Ngu mở đầu một cách dài dòng như vậy. Ngay lúc đó, tất cả mọi sợ hãi và vội vàng đều trào dâng khiến cô quên mất mình bị khiếm thính, quên mất mình không giỏi biểu đạt - Em là người, thiếu tự tin. Bởi vì, dù có, nỗ lực, đến mấy, em cũng luôn, hiểu rằng, mình, không được, như những người khác. Nếu, thầy trao đổi, với những người khác, thầy sẽ hiểu, đối phương, được, mười phần; nhưng, nếu đổi lại, là một người, khiếm thính, như em, thì sẽ, chỉ còn, được sáu phần. Vì thế, khi cơ hội, xuất hiện, trước mặt, em không cam lòng.
Ôn Nhan Khanh vẫn yên lặng nhìn cô.
- Em sợ rằng, nếu không, tranh thủ, thì sẽ mất, cơ hội, trở thành, người
phụ việc, cho Hạ Ly; em sợ rằng, nếu không, tranh thủ, thì cũng sẽ, đánh mất, rất nhiều cơ hội, sau này; em sợ rằng, mình sẽ, càng ngày càng xa, Hạ Ly, càng ngày, càng xa, mục tiêu, càng ngày, càng xa Vì thế, em muốn, ở cạnh anh ấy, để học tập, muốn, trở thành một, Hạ Ly thứ hai, muốn tận mắt, chứng kiến các tác phẩm, kia, đã ra đời, như thế nào, dưới bàn tay, của anh ấy Mong muốn ấy, đã làm em, không quan tâm đến, lời nhắc nhớ, của thầy, em
xin lỗi! Em, thành thật, xin lỗi thầy!
Tô Ngu đứng dậy, cúi rạp người trước thầy giáo, mái tóc dài xõa xuống hai bên mang tai giống như hai ngọn thác từ trên cao đổ xuống che lấp cả khuôn mặt, cô bày tỏ sự hối lỗi bằng một tư thế khiêm nhường nhất, thậm chí còn có chút đáng thương.
Ôn Nhan Khanh đăm đăm nhìn cô phải đến vài phút.
Còn Tô Ngu vẫn cứ cúi rạp người như thế, không dám đứng thẳng lên.
Cuối cùng Ôn Nhan Khanh khẽ thở dài, đẩy ghế đứng dậy rồi đi vòng quaHồi 13.2
bàn đến trước mặt cô, nắm lấy cánh tay cô, có ý bảo cô ngẩng đầu lên.
Tô Ngu ngẩng đầu lên với ánh mắt đầy mong đợi, thế nhưng lại chỉ thấy Ôn
Nhan Khanh chầm chậm nói rành rọt từng tiếng:
- Lí do của em tuy rất cảm động nhưng có điều em đã chọn lí tưởng thay vì chọn quy định, vậy thì chắc hẳn em cũng đã phải có sự chuẩn bị tinh thần để chịu trách nhiệm. Bởi vì đã tham gia cuộc thi này, nên em, không thể tiếp tục, là học sinh của trường S.S được nữa.
Không thể tiếp tục là học sinh của trường S.S được nữa.
Cặp môi mỏng của Ôn Nhan Khanh mở ra khép lại, từng tiếng từng tiếng
phát ra trước mắt cô mỗi lúc một to, khiến cô thấy mình trong chốc lát trượt sâu xuống đáy vực thẳm.
Vẫn không được sao? Một khi đã vi phạm quy định không được phép vi phạm thì cho dù có lí do cảm động đến mấy cũng vẫn không được tha thứ hay
sao?
Nước mắt đã ứa ra nhưng Tô Ngu cố kìm nén không để cho nó rơi xuống.
Cô chỉ nghẹn ngào nói được mấy tiếng:
- Xin lỗi thầy xin lỗi, vì đã, làm trái, lời dạy của thầy Em thành thật, xin
lỗi thầy
Đúng vào lúc cô đang tuyệt vọng nhất thì cánh cửa gỗ hắc đào mở ra, rồi
một người bước vào nắm chặt lấy tay cô. Tô Ngu nhìn lại, thì ra là Diệp Nhất.
- Không sao rồi - Diệp Nhất nhìn cô cười rạng rỡ.
Quả nhiên là Diệp Nhất.
Vẫn là Diệp Nhất.
Hay nói cách khác luôn chỉ có mình Diệp Nhất.
Lần nào cũng vậy, đúng vào lúc cô mất phương hướng nhất, đau khổ nhất,
khó khăn nhất thì người xuất hiện trước mặt cô luôn là Diệp Nhất. Chỉ cần Diệp Nhất xuất hiện là mọi khó khăn trở ngại dường như đều tiêu tan hết.
Đúng là cô đã tin tưởng con người này một cách không thể lý giải được.
Đúng là cô đã nương tựa vào con người này một cách không thể lý giải
được.
Nói "không thể lý giải được", nhưng thực ra là cô đã tiếp nhận con người này bằng một tâm trạng khác.
Diệp Nhất vỗ vỗ bàn tay cô an ủi, rồi quay sang nhìn Ôn Nhan Khanh.
Không để cậu ta kịp mở miệng, Ôn Nhan Khanh đã lấy tay ra hiệu:
- Nếu em đến để nói đỡ cho Tô Ngu thì không được hoan nghênh đâu. Em có thể đi được rồi, tiện thể đưa Tô Ngu đến phòng giáo vụ làm thủ tục thôi học - Diệp Nhất nhíu mày, đang định cười thì Ôn Nhan Khanh đã lại nói - Cười không tác dụng gì đâu, cầu xin hay ép buộc cũng không tác dụng gì. Người phá vỡ quy tắc đương nhiên sẽ phải bị trừng phạt.
- Đương nhiên, đương nhiên - Diệp Nhất vừa nói vừa rối rít gật đầu - Người phá vỡ quy tắc đương nhiên sẽ bị trừng phạt, đặc biệt là phá vỡ quy tắc của ông anh họ thân yêu của em thì lại càng không thể tha thứ được.
Ôn Nhan Khanh lạnh lùng nhìn Diệp Nhất, vẻ như chờ đợi xem lần này cậu ta giở trò gì. Không ngờ Diệp Nhất không nói gì thêm mà chỉ quay lại nắm tay
Tô Ngu, nhẹ nhàng nói:
- Mình đi thôi.
Tô Ngu buồn rầu gật đầu.
Diệp Nhất vừa cười vừa xoa đầu cô:
- Không sao rồi. Anh họ, chúng em đi đây, tạm biệt! - Rồi kéo Tô Ngu đi ra
ngoài.
Cánh cửa gỗ hắc đào đóng sầm lại. Bên ngoài, hành lang dài hun hút.
Lòng Tô Ngu lúc này giống như cái hành lang dài ấy, cũng trở nên gó bó,
tối tăm và lạnh lẽo.
Diệp Nhất vỗ vỗ tay nhưng đèn cảm ứng không sáng, cậu ta thở dài:
- Ái chà, thợ điện lại lười biếng rồi! - Quay lại nhìn Tô Ngu, lúc đó đang mở
to đôi mắt, t


Old school Swatch Watches