Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342126
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2126 lượt.
rong sáng, nhìn cậu ta không chớp trông hệt như một chú cún con đáng thương bị chủ vứt bỏ không biết đi đâu về đâu.
- Mình sẽ giúp cậu - Diệp Nhất nhướn mày, sau đó chớp chớp mắt - Cậu cười một tiếng đi, mình sẽ hô biến một cái, cho cậu xem trò ma thuật thần kì này.
Nhưng Tô Ngu không thể cười được.
Diệp Nhất hết cách, đành lấy từ trong túi áo ra một thứ, khua qua khua lại
trước mặt cô:
- Xem này!
Tô Ngu đưa tay đón lấy, thì ra đó là một tờ "Đơn xin nghỉ phép", người xin
nghỉ là Nghiêm Phương.
- Cậu có biết Nghiêm Phương là ai không? - Diệp Nhất hỏi.
Tô Ngu lắc đầu không biết.
- Cậu cần biết, chẳng phải vừa rồi ông anh họ kì cục của mình bảo chúng ta
đi gặp người này hay sao?
Tô Ngu thất kinh:
- Là, trưởng phòng, giáo vụ?
- Ừ.
Tô Ngu ngơ ngẩn nhìn tờ đơn, thời gian xin nghỉ chính là ngày hôm nay,
hơn nữa còn nghỉ liên tục trong ba tháng tiếp theo!
Diệp Nhất giả vờ thở dài:
- Trưởng phòng Nghiêm công tác đã lâu năm, vừa may dịp này về chăm vợ
sắp sinh con và ở cữ nên mới nghỉ lâu như vậy, xem ra cũng là hợp tình hợp lí. Mà trưởng phòng giáo vụ nghỉ rồi thì thủ tục thôi học của cậu cũng phải hoãn
lại. Thật đáng tiếc!
Tô Ngu run rẩy hỏi:
- Như vậy, có, được không? Thầy giáo Ôn biết được liệu càng giận hơn
không?
- Tất nhiên là được chứ. Cậu xem chữ kí này - Thầy hiệu trưởng trường Quý Doãn Tiên đích thân kí cho nghỉ phép. Hơn nữa cậu lại là ân nhân cứu mạng con trai ông ấy, vì thế đến hiệu trưởng cũng ngầm cho phép rồi, cậu cứ tiếp tục đợi đi.
Tuy Diệp Nhất nói như vậy nhưng lòng Tô Ngu hiểu rất rõ, thầy Quý Doãn Tiên bận trăm công nghìn việc, nếu không phải là Diệp Nhất xin thì chắc chắn ông ấy sẽ không bao giờ để ý đến chuyện vặt vãnh như thế này.
Cùng một lúc, trong lòng cô ngổn ngang đủ thứ cảm xúc. Cảm động, áy náy, hi vọng sau lúc tuyệt vọng, vui mừng sau khi buồn đau Cô nhìn Diệp Nhất mà nước mắt lưng tròng, không biết nên cảm ơn thế nào cho phải.
Diệp Nhất dường như hiểu rõ tâm tình của cô, cậu thôi cười nhẹ nhàng nói:
- Cậu định cảm ơn mình đấy à?
Tô Ngu cố gắng gật đầu.
- Vậy thì - Diệp Nhất tiến lại gần thêm một bước, nhìn cô bằng ánh mắt
dịu dàng, ôn hòa, hiền hậu và lịch sự. Trong mắt cậu ta trào dâng bao nhiêu tình cảm, rồi lại từ từ lắng xuống từng chút, từng chút một.
Tim ai đó đang đập rất mạnh.
Rõ ràng là không gian rất tĩnh lặng, nhưng vì chia sẽ hơi thở của nhau nên
cũng giống như là chia sẽ cùng một cảm giác vậy.
Diệp Nhất muốn hôn cô ư?
Diệp Nhất sẽ hôn cô ư?
Tâm trạng Tô Ngu rối bời.
Cô có nên nhắm mắt lại, ngoan ngoãn tiếp nhận nụ hôn đang đến rất gần
này không? Hay là nên đẩy cậu ta ra, kìm nén con tim đang đập loạn xạ này lại.
Diệp Nhất
Diệp Nhất
Diệp Nhất
Tô Ngu bỗng nhiên nhắm mắt lại.
Người cô cứng đờ, run rẩy.
Không ngờ cuối cùng Diệp Nhất lại dừng lại, không hôn cô mà tì trán mình
vào trán cô.
Tô Ngu cảm nhận được trán mình ấm áp hẳn lên, bèn mở mắt ra một cách vô thức. Ở khoảng cách gần đến mức hình bóng hai người có thể lồng vào
nhau như vậy, cô thấy đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy:
- Đã hẹn rồi thì phải tốt nghiệp cùng nhau không được bội ước đâu nhé.
Dù có buồn chàn, dù có mờ mịt, cũng đều muốn cùng Diệp Nhất, học tập
cho đến lúc kết thúc. Vì thế, chúng ta, phải cùng tốt nghiệp, với nhau, được
không, Diệp Nhất?
Đó là những lời cô nói với Diệp Nhất từ rất nhiều hôm trước.
Lúc này, những lời đó được Diệp Nhất nói lại.
Tô Ngu không biết cảm giác trong lòng mình lúc này thực ra là thế nào. Có
thể là do cảm giác này quá phức tạp, không thể biểu đạt bằng lời được, thế nên cô chỉ còn biết dang tay ra ôm chặt lấy Diệp Nhất, ngả đầu vào bờ vai trông có vẻ gầy yếu nhưng lại vô cùng đáng tin cậy kia, trả lời rành rọt từng
tiếng một:
- Dù có bị, bảo là mặt dày, là trơ trẽn, thì mình cũng, không đi đâu, mình
phải, ở đây, để tốt nghiệp, ra trường, cùng Diệp Nhất!
Vì cúi đầu xuống nên cô không thấy được vẻ mặt của Diệp Nhất lúc đó.
Đó là thứ tình cảm trong suốt như giọt sương đọng trên đóa hoa hồng buổi
sáng mùa xuân.
Đó là thứ tình cảm ấm áp như ánh mặt trời trên sàn gỗ sau buổi ban trưa.
Cùng nhau tốt nghiệp.
Tô Ngu và Diệp Nhất, hai người phải cùng nhau.
Không được tách rời.
Bắt bẻ, chỉ trích, phê phán;
Tham lam, dục vọng, chinh phục.
Đúng vậy, chỉ có như vậy con người mới tiến bộ.
- Đó là mưu kế của em đấy à? - Tối hôm đó, khi nhận được lá đơn xin nghỉ phép kia, phản ứng đầu tiên của Ôn Nhan Khanh là vào phòng Diệp Nhất, lạnh lùng chất vấn.
Diệp Nhất đang nằm trên giường đọc truyện tranh, nghe tiếng người thì ngẩng đầu lên nhìn, "vâng" một tiếng ra vẻ thờ ơ.
đứa à?
Diệp Nhất nói to như hô khẩu hiệu:
- Chia rẽ? Ôi, em thích hai từ này, haha.
- Chỉ cần sau này em không hối hận vì quyết định hôm nay là được.
Diệp Nhất thấy trong lời Ôn Nhan Khanh nói còn có ý khác nên lập tức thu lại nụ cười, gấp